Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 949: Tác phẩm của Diệp Trúc Lan. (1)

Chương 949: Tác phẩm của Diệp Trúc Lan. (1)



- Rốt cuộc bạn muốn làm gì? Người mẫu mà cần chạy tới tỉnh thành à?

Dương Ốc ngồi trước lái xe, Tần An và Diệp Trúc Lan, Tôn Tôn ngồi sau, có ván cách âm, không lo người khác nghe thấy.

- Cô Hạ nói cuốn truyện tranh của mình mang phong cách ngôn tình lãng mạn, còn mang chút yếu tố bi kịch, như thế yêu cầu trình độ vẽ rất cao, theo phong cách quá hoạt họa, vẽ tốt tất nhiên là gây xúc động, vẽ không tốt thành gây cười. Không bằng thiên hướng tả thật, cho nên cần cảm giác, ví như một số cảnh cần bạn đứng đó nhìn mình mới vẻ được.

Diệp Trúc Lan trình bày đâu ra đó, thời gian dài học tập khiến cô từ người ngoài nghề đã bước qua ngưỡng cửa rồi, đối diện với dân ngoại đạo như Tôn Tôn và Tần An, có thể lên mặt chuyên gia rồi:

- Thế chẳng lẽ sau này mỗi cảnh đều cần Tần An làm mẫu cho bạn? Vậy thì nếu truyện của bạn thực sự có thể phát hành, nhất định phải viết tên Tần An vào.

Vốn Diệp Trúc Lan cũng tìm Tôn Tôn làm người mẫu, nhưng vẽ xong thấy hình tượng của mình bị Diệp Trúc Lan chà đạp, cô không chịu:

- Không phải, chỉ vài cảnh thôi, dù sao mình không tưởng tượng ra được nên cần cậu ấy, cậu ấy đóng giả giỏi lắm.

Diệp Trúc Lan đã có ý tưởng cơ bản về câu chuyện của mình, tràn trề tự tin, tuy phong cách hội họa của cô chưa định hình, khả năng thường thường, nhưng cô thấy truyền của mình rất cảm động, thế nào cũng thành công:

- Mình và Tôn Tôn đều là nhân vật chính trong truyện của bạn à? Không dùng tên thật chứ?

Tần An xem qua vài trang vẽ, Diệp Trúc Lan còn chưa viết lời thoại, không nhìn ra, song là tình yêu tay ba giống tình trạng hiện giờ của bọn họ, xem ra cô bé còn có ý nghĩa khác về quan hệ của ba người:

- Tất nhiên là dùng tên thật, dù sao là câu chuyện hư cấu, có sao đâu.

Diệp Trúc Lan cười hì hì:

- Chắc bạn không thích, vì đó là bi kịch.

- Vì sao?

- Vì con gái thích những truyện bi kịch lãng mạn, có thế mà cũng không hiểu, chẳng biết sao Diệp Tử lại thích cậu.

Tôn Tôn hừ một tiếng:

- Mình sinh ra đã thích Tần An rồi.

Diệp Trúc Lan khoác tay Tần An, mặt đỏ bừng nói:

Tần An cười hắc hắc, kệ Tôn Tôn ở bên làm ra vẻ thanh cao không thèm để ý, ôm eo Diệp Trúc Lan:

- Vậy hôm nay mình làm người mẫu, là cảnh nào?

- Làm ăn mày.

Tôn Tôn giọng hả hê, cảm giác báo thù được sự thiên vị của Tần An, chiều nữa đi, giờ bị chà đạp:

- Thật à?

Tần An tròn mắt:

- Không phải ăn mày, là nghệ sĩ biểu diễn violon.

Diệp Trúc Lan hơi chột dạ:

- Nhưng mà là nghệ sĩ nghèo, phải xin tiền của người ta, đứng ở ngoài đường kéo violon, mở hộp đàn phía trước.

- Vì sao lại có cảnh đó?

Nụ cười của Tần An biến mất:

- Như thế mới có cảm giác, vốn định vẽ bạn ở trong phòng, nhưng mà mình vẽ thiên hướng tả thật, sợ vẽ trong phòng không tưởng tượng ra được, cảnh tượng xung quanh không hợp.

Diệp Trúc Lan giải thích:

- Nhưng vì sao Tần An lại phải đi xin tiền?

Tôn Tôn tò mò:

- Mình nói trước, không được giận nhé, đây là câu truyện tưởng tượng thôi, vì... vì Tôn Tôn gặp sự cố, biến thành người thực vật, Tần An ở đường kéo đàn để cầu nguyện.

Diệp Trúc Lan dè dặt nói, cô không có ý nguyền rủa Tôn Tôn:

Tần An thở phào, cảm giác lo sợ mơ hồ lắng xuống, nhận ra vết thương tưởng đã lành kỳ thực không cách nào hoàn toàn lành lại.

May không phải là câu chuyện như mình nghĩ.

- Thật xúi quẩy, sao mình lại thành người thực vật, đáng ghét.

Tôn Tôn nhiều lần kháng nghị, vì người thực vật không thể tự chăm sóc bản thân, cô cực kỳ thích sạch, đây là điều không thể chấp nhận được:

- Mình còn thảm hơn, cô độc một mình, nhận nuôi dưỡng đứa bé, chỉ có thể đứng xa xa nhìn cậu ấy.

Diệp Trúc Lan làm bộ mặt đáng thương, nhưng thực ra thấy mình quá hoàn mỹ, chỉ cần bịa cho người ta khóc là được, càng bi thảm càng tốt:

- Đây là truyện kiểu gì thế, không thể viết ba người hạnh phúc sống cùng nhau à?

Tần An không muốn nghe tới câu truyện của Diệp Trúc Lan nữa:

- Trong truyện cổ tích toàn như thế.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch