Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 950: Tác phẩm của Diệp Trúc Lan. (2)

Chương 950: Tác phẩm của Diệp Trúc Lan. (2)


- Vì bây giờ ba người bọn mình đã sống hạnh phúc cùng nhau rồi.

Diệp Trúc Lan đỏ mặt, ba người yêu nhau còn sống hạnh phúc, quá xấu:

- Cho nên truyện không thể như thế, viết ra mới không ai tin, hơn nữa, viết thế với vui. Ví dụ Tôn Tôn mỗi lần đọc truyện kết cục viên mãn là bĩu môi chê bai nhạt nhẽo, chỉ thich truyện tình yêu đau khổ.

- Thật không hiểu con gái các bạn nghĩ cái gì?

Tần An bất lực, nhưng y hiểu, truyện tự ngược thì dễ viết mà, chẳng cần đầu óc, nào là ung thư, ngoại tình, yêu tay ba tay bốn, mẹ chồng độc ác, đồng nghiệp bạn học lừa gạt, cứ luân phiên mà kéo tới, chẳng cần logic.

Thế giới là thế, người ta thích nhìn nỗi đau của người khác mà, bi kịch thì ai cũng thấy tự nhiên, không chất vấn tính logic của nó, còn cảm thấy người viết truyện bi kịch mới chân thật, mới đúng, kỳ thực toàn là rác. Viết những truyện vui vẻ mới khó, cần logic, không thể quá đột ngột, hợp tình hợp lý thì người xem mới chấp nhận. Ví dụ nếu viết tự nhiên trúng số thì người ta bảo là quá YY, não tàn. Nhưng ra đường tự nhiên bị ô tô đâm, bị sét đánh, chẳng cần khoa học, cứ biến hết thành người thực vật, chẳng ai đi soi mói tính hợp lý của nó.

Bi kịch dễ viết, truyện vui khó viết, vui buồn lẫn lộn là khó nhất.

Nhưng mà Diệp Trúc Lan lần đầu tiên sáng tác, coi như tìm được đường tắt, cô thiếu kinh nghiệm sống, không thể viết được những thứ phức tạp, cứ ném đống chuyện bi thảm lên người nhân vật là xong, chẳng cần kỹ thuật, quá đơn giản.

- Dù sao viết vui thôi... Hi vọng truyện của mình được xuất bản, bán tốt, rồi cải biên thành tiểu thuyết, phim truyền hình.

Diệp Trúc Lan càng nghĩ càng vui vẻ, giống như bất kỳ người nào bắt đầu sự nghiệp của mình đều thế, kỳ vọng vô hạn về tiền đồ:

- Hai bạn có thể đóng nhân vật chính.

- Mình không đóng.

Tôn Tôn lắc đầu không chút hứng thú:

- Vì sao bạn lại nghĩ ra truyện như thế?

- Thế mới đúng mà, để mình kể cho mà nghe, các bạn thế nào cũng thích, mình viết căn cứ vào giấc mơ của bạn, kết hợp nhiều thứ nữa.

Diệp Trúc Lan vì thuyết phục hai người bạn, hăng hái kể:

- Câu truyện bắt đầu giống giấc mơ của bạn, Tần An và Diệp Trúc LAn thích nhau, Tần An học rất giỏi, còn được cả thư mời của đại học nước ngoài, nhưng cậu ấy lại học một trường đại học nhỏ, vì sao? Vì Diệp Trúc Lan học ở đó. Tuy hai người không bày tỏ, nhưng vẫn rất thân thiết, Diệp Trúc Lan luôn coi Tần An là bạn trai của mình, tới một ngày tham gia tụ hội bạn học cũ, nhìn thấy Tần An và Tôn Tôn hôn nhau. Diệp Trúc Lan rất thương tâm, rất thất vọng, từ đó xa lánh Tần An. Tần An và Tôn Tôn về sau cũng không thành đôi được, vì Tần An không quên được Diệp Trúc Lan... Rồi Đường Mị tới cướp Tần An đi, Tôn Tôn thương tâm thành người thực vật...

Diệp Trúc Lan càng nói càng hăng hái nhưng hai người bạn mặt càng ngày càng khó coi.

- Không hay à?

Đây là tác phẩm đầu tay tâm huyết của mình mà không được ủng hộ, Diệp Trúc Lan hơi thương tâm nhìn Tần An và Tôn Tôn:

Tần An và Tôn Tôn cùng lắc đầu.

- Không cảm động à?

Diệp Trúc Lan vẫn kiên trì:

Cả hai vẫn lắc đầu, nhất là Tôn Tôn càng bất mãn, cô làm sao có thể thất bại được, nếu Diệp Trúc Lan cướp Tần An đi thì cô còn có thể chấp nhận, nhưng bằng vào cái gì lại là Đường Mị, ai cũng được, chỉ Đường Mị là không được.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch