Tôn Tôn càng biết thêm nhiều chi tiết về câu chuyện của Diệp Trúc Lan thì càng ghét nó nhiều hơn, dụ dỗ:
- Bạn phải sửa đi, ví dụ không có đoạn Đường Mị sẽ rất cảm động, bạn muốn mình đóng người thực vật để vẽ cũng được.
- Mình thấy chuyện ba chúng ta bây giờ là tốt nhất.
Câu chuyện của Diệp Trúc Lan làm Tần An bất an:
- Không, mình không biết vì sao ba chúng ta lại như thế này, đều do bạn giở trò quỷ, mình không hiểu vì sao bạn lừa được hai người bọn mình thì làm sao viết ra được. Còn theo truyện của mình, mình có thể tùy ý bịa.
Diệp Trúc Lan rất cương quyết:
- Không được tùy tiện bịa, nghe ngu lắm, mỗi người trong truyện của bạn đều ngu ngốc, bảo Chu Nhã Nam sửa giúp đi, dám kể cho Tần An câu chuyện ban đầu của bạn không?
Tôn Tôn nghe một phiên bản khác của Diệp Trúc Lan rồi, như trò trẻ con:
- Đã bảo không được nói ra mà, tình tiết là Chu Nhã Nam sáng tác, nhưng chi tiết là do mình bổ xung, cô Hạ nói, chi tiết mới quyết định thành bại của tác phẩm.
Diệp Trúc Lan cãi cố:
- Chu Nhã Nam nghĩ ra chuyện này?
Tần An run lên, tại sao lại vẫn là cô gái đó, chuyện này là thế nào, nếu Diệp Trúc Lan tưởng tượng ra thì có thể hiểu, nhưng sao lại là Chu Nhã Nam:
Diệp Trúc Lan miễn cưỡng nói:
- Chu Nhã Nam chỉ giúp mình phân tích làm thế nào cho hợp lý, sau đó mình dựa vào đó để tạo ra tình tiết, bạn ấy hài lòng rồi liền xác định... Ai bảo Tôn Tôn không có hứng thú, nếu bạn ấy chịu giúp mình đã chẳng có đoạn Tôn Ton biến thành người thực vật, bây giờ còn trách mình.
Tần An càng thấy bất thường, dù câu chuyện Chu Nhã Nam tạo ra có rất nhiều khác biệt so với điều y trải qua, nhưng chỉ cần một chút giống thôi đã khiến y liên tưởng tới rất nhiều thứ quỷ dị, lập tức gọi điện thoại tới nhà Chu Nhã Nam.
Điện thoại reo mãi không ai bắt máy, Chu Nhã Nam lại không có di động.
Đành đợi về rồi hỏi vậy, không làm cho rõ, y không yên tâm.
Rốt cuộc không cưỡng lại được Diệp Trúc Lan, Tần An phải ra phố kéo violon, người xem náo nhiệt vây kín xung quanh, hộp đàn trước mặt có không ít tiền, Tôn Tôn đội một cái mũ rộng vành, đeo kính đen giúp thu tiền, dù sao giờ cô có chút danh tiếng, nói không chừng bị người ta nhận ra.
Diệp Trúc Lan bày giá vẽ xong phát hiện ra không nhìn thấy Tần An, người ngoài che hết rồi, ngoài cái đầu nhô lên thì chẳng thấy gì hết.
Cũng có người chú ý tới cô, hứng thú khoanh tay đợi xem, Diệp Trúc Lan cảm thấy áp lực vô cùng, sợ mình vẽ không tốt bị người ta cười, thế là bỏ luôn không vẽ nữa, chen vào cùng Tôn Tôn thu tiền.
Có thêm hai cô gái, mọi người liền hiểu ra, Tần An không phải là biểu diễn kiếm tiền, hẳn là loại học sinh trải nghiệm thực tế xã hội, làm việc ngoài giờ thôi, người trong nước luôn rất hưởng ứng loại hoạt động này của trẻ con, người trung niên có tiền càng kéo con mình tới để con mình học tấm gương dũng cảm chỗ đông người và tự mình kiếm tiền.
Hai cô gái xinh đẹp tuy không biểu diễn, nhưng hết sức dưỡng mắt, đàn violon nghe mới mẻ một chút thôi, còn tiểu mỹ nhân có thể ngắm rất lâu, chàng trai trẻ vờ vịt say sưa nghe đàn, kỳ thực ngắm nhìn hai cô gái rất nhiều.
Hết buổi sáng, hộp đàn đã đầy tiền, đếm xong không ngờ được mấy trăm đồng.
- Oa, bằng lương cả tháng của mẹ mình rồi.
Diệp Trúc Lan sung sướng ôm lấy cái hộp đàn:
- Sau này bọn mình mà thiếu tiền tiêu vặt liền bảo Tần An đi biểu diễn, chúng ta làm Chu Bái Bì, thu tiền không Tần An đồng nào hết.
Tôn Tôn rất có cảm giác thành tựu, vì cô cũng biểu diễn một lúc, rõ ràng lúc đó càng có nhiều tiền hơn, thậm chí có người bỏ vào hộp đồng 100:
Nhìn hai cô gái vui vẻ như vậy, Tần An tuy kéo đàn cả sáng rất vất vả, nhưng thấy đáng, điều duy nhất khiến y không thoải mái là chỗ Diệp Trúc Lan chọn, vẫn là chỗ đó, đầu đường đi bộ, chưa có Wallmart, nhưng đã có hiệu trang sức rồi.
- Đoán chừng bạn không vẽ nổi rồi, hay chung ta dạo phố rồi về?
Tần An khuyên, trái tim tựa hồ bị mật ngọt hạnh phúc bọc kín vẫn còn vết thương không chịu nổi tác động dù là nhỏ nhất, huống hồ, Tần An tới giờ gọi điện toái nhà Chu Nhã Nam rất nhiều lần không ai nhận máy:
- Ừ, nhưng mình tính rồi, hôm nay ngủ sớm, mai dậy thật sớm, nhân lúc ít người, chúng ta thử lần nữa.