Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 952: Tai nạn bất ngờ.. (2)

Chương 952: Tai nạn bất ngờ.. (2)


Diệp Trúc Lan chưa chịu từ bỏ:

- Được.

Tần An miễn cưỡng gật đầu, có lẽ chính như câu chuyện của Diệp Trúc Lan, giờ hạnh phúc rồi mới có thể thoát khỏi khổ đau trong truyện, dù rơi lệ, dù xót xa, nhưng càng vì hiện giờ mà hạnh phúc:

- Xem, Tần An miễn cưỡng chưa, tối nay về phải làm món ngon bồi thường cho cậu ấy mới được.

Tôn Tôn lần trước cùng Diệp Trúc Lan, An Thủy ép Tần An ăn bụng to như trống nằm một chỗ rên hừ hừ cảm thấy vui lắm, muốn chơi lại lần nữa:

- Không chơi, đó là dày vò không phải an ủi, mình không chơi, tối nay ba chúng ta ngủ cùng nhau, câu chuyện của Diệp Tử làm mình đau lòng lắm, phải ôm cả hai bạn mới có thể chắc chắn mình không phải là nam chính bi thảm trong truyện.

Tần An mặt dày kiến nghị:

- Đừng mơ.

Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan khoác tay nhau khúc khích bỏ đi, hăng hái bàn tính xem dùng số tiền này mua món ngon gì, từ lúc quan hệ ba người xác lập, hai cô gái trưởng thành hơn không ít, càng thêm giữ gìn, không để Tần An tùy tiện như trước.

Sáng hôm sau Tôn Tôn dậy rất sớm, đi đánh thức Tần An, đánh răng rửa mặt quay về phòng Diệp Trúc Lan vẫn cứ ôm con hamster lớn ngủ say tít, như không còn nhớ tới chuyện đi vẽ tranh nữa, đợi tới khi Tần An mang khăn mặt vào phòng lau mặt cho, Diệp Trúc Lan mới mơ hồ thức dậy.

- Trời còn sớm mà, ngủ thêm một lúc đi, mình đang mơ ba người bọn mình lên núi dã ngoại, cùng bắt thỏ, đột nhiên con thỏ to lên, lao vào bọn mình... Thế là tỉnh lại.

Diệp Trúc Lan ngáp một cái, người lắc lư, để Tần An lau mặt cho mình, đến khi khăn lau tới cổ, ngón tay gian manh cho vào cổ áo mới cười khanh khách thức dậy, tự chạy vào nhà vệ sinh.

Tôn Tôn hơi ghen, thứ tình cảm Tần An dành cho Diệp Trúc Lan là độc nhất vô nhị, nhưng mà chỉ Diệp Trúc Lan mới tiếp nhận được, cô đừng hòng để Tần An làm thế với mình.

Ba người ăn sáng qua loa, ra tới đường mới phát hiện đúng là sớm quá, đường phố chẳng có mấy người, trời tờ mờ sáng.

- Dậy sớm quá.

Diệp Trúc Lan thấy chủ ý ngủ nướng của mình mới là chính xác:

- Đi thôi, đàng nào cũng dậy rồi.

Tôn Tôn kéo Diệp Trúc Lan đứng ì ra đó:

- Để mình lái xe, không gọi Dương Ốc nữa, hôm qua cô ấy lâu rồi mới về nhà, đợi khi về gọi cô ấy cũng được, lúc này không có cảnh sát kiểm tra bằng.

Tần An quyết định làm tài xế:

- Mình ngồi phía trước.

Diệp Trúc Lan chạy tới muốn ngồi trên:

- Có ai thèm tranh với bạn đâu.

Tôn Tôn hừ một tiếng, tỏ thái độ không chấp trẻ con, mở cửa sau:

- Ngồi sau đi.

Tần An nói:

- Ghế phụ lái là vị trí nguy hiểm nhất trên xe đấy, ngồi sau cho an toàn.

- Sau này mình cũng tập lái xe.

Diệp Trúc Lan đành ra sau ngồi:

- Bây giờ có thể học rồi, mình tập lái xe còn nhỏ hơn các bạn mà.

Tần An khởi động xe, từ từ lái xe ra ngoài chung cư, xe Mercedes nổi tiếng an toàn, đặc biệt là xe hành chính, chỉ nhìn bộ khung của nó đã toát ra vẻ vững trãi, không phải thứ mà xe Nhật Hàn mô phỏng bề ngoài có thể làm được:

- Mình không vội đợi thêm vài năm nữa, hoặc khi nào tự mua được xe sẽ học.

Tôn Tôn trừng mắt với Diệp Trúc Lan:

- Bạn cũng thế, làm từng việc một thôi, cái gì cũng thích, rốt cuộc chẳng làm đến nơi đến chốn.

- Học lái xe và học vẽ không liên quan, bạn mới là không chuyên tâm, học hát chưa xong đã đi học múa.

Diệp Trúc Lan lẽ lưỡi phản bác:

- Bạn bị ngốc à, múa và hát vốn là...

Tôn Tôn đang nói dở đột nhiên mặt trắng bệch hét lên:

- Cẩn thận.

Tần An phanh gấp, một bóng người va vào xe ngã vật xuống.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch