Trời tờ mờ sáng, đèn đường còn chưa tắt, ánh mặt trời mới chỉ le lói đằng đông, đường phố không ai qua lại, ngẫu nhiên có chiếc xe đi qua cũng hết sức vội vàng.
Người phải ra đường sớm như thế đa phần có chuyện gấp, ai thèm để ý một cái xe đang đi thì dừng lại.
Sáng sớm vẫn tĩnh mịch.
Tần An lái xe trong thành phố cơ bản chỉ bốn mươi km/h, bản tính y vốn rất cẩn thận, vừa rồi xung quanh hoàn toàn không có bóng người, không biết đột nhiên có người ở đâu xông ra.
Rất nhiều người cả đời không một lần gặp phải tai nạn xe cộ hoặc chứng kiến, hai cô gái sợ hãi nắm chặt tay nhau.
- Các bạn đừng xuống vội, để mình đi xem sao.
Tần An cởi dây an toàn, y đi rất chậm, lại phanh xe kịp thời, hẳn không đến nối chí mạng, cần tranh thủ đưa nạn nhân tới bệnh viện:
Cửa xe bên này còn chưa mở thì bên kia đã mở ra, Dương Ốc cúi người vào, thở dốc nói:
- Boss, đừng xuống.
- Chuyện liên quan tới mạng người, không xuống sao được?
- Tôi nhìn thấy rồi, không phải trách nhiệm của boss, nhưng lái xe không bằng rất phiền.
Dương Ốc vừa nói vừa kéo Tần An qua ghế phụ lái, còn mình lách người ngồi vào ghế lái xe:
Hôm qua Tần An dặn cô sáng sớm tới đây, cô cho rằng mình đã tới sớm rồi, không ngờ Tần An còn dậy sớm hơn vừa mới lái xe đi theo, không ngờ gặp chuyện này.
Dương Ốc xuống xe trước, cô nhìn rất rõ, người kia đang vịn thùng rác, đột nhiên lảo đảo xông ra đường, may mà Tần An lái xe rất chậm, nếu không bỏ mạng tại chỗ rồi, nhìn từ hành vi, người đó là tự sát.
Tần An vỗ về hai cô gái mấy câu rồi cũng xuống, đây không phải lúc tỏ ra nhất định gánh vác, quan trọng là người bị thương.
Vừa xuống xe liền ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, người đó gầy gò, mặt đỏ bừng, nằm không nhúc nhích, giống như đã hôn mê.
- Không có sóng, cô cho tôi mượn di động thử xem...
Tần An định gọi cấp cứu, nhưng không ngờ chẳng có vạch sóng nào:
- Khoan...
Dương Ốc xua tay, đá người kia một cái, vừa buồn cười vừa bực:
- Không sao, đang ngáy, hắn ngủ thôi.
- Hả?
Tần An kinh ngạc, bị xô xe mà vẫn ngủ được:
- May mà boss lái chậm, nếu không thì hắn chết cũng thành ma hồ đồ rồi.
Dương Ốc thở phào, cơ bản không có phiền toái gì nữa:
- Vẫn nên đưa tới bệnh viện kiểm tra cho yên tâm.
Tần An ra hiệu không có chuyện gì với hai cô gái rồi đỡ người kia lên:
- Để tôi đưa hắn đi được rồi, boss cứ làm chuyện của mình đi, tôi có lái xe tới.
Dương Ốc đi tới đỡ bên kia, xử lý rắc rối cho ông chủ vốn là trách nhiệm của trợ lý:
- Thôi, đoán chừng hai bạn ấy sợ lắm, không còn tâm trạng nào nữa, chúng ta cùng đi, tôi sẽ lái xe theo sau.
Tần An cùng Dương Ốc dìu người say kia vào trong xe:
- Sao lại có người như thế chứ?
Tôn Tôn cũng nghe hai người Tần An nói chuyện, chưa hết sợ vỗ vỗ ngực:
- Ghét nhất là những người say còn ra đường, không quản được bản thân, gây nguy hiểm cho bản thân, gây rắc rối cho người khác.
- Mình cũng thế.
Diệp Trúc Lan hậm hực nói, vừa xong cô sợ chết đi được, dù sao cũng may là không có gì nghiêm trọng:
Ở ngoài, Tần An và Dương Ốc đang dìu n gười kia lên xe, không ngờ hắn choàng tỉnh, lảo đảo chạy ra đường.
- Này, cẩn thận..
Tần An đuổi theo, tuy trên đường không có xe qua lại, nhưng ai mà biết bỗng đâu có chuyện, để một người say chạy lung tung rất nguy hiểm, y không phải người thích quản chuyện không liên quan, song dù sao cũng xô phải người ta rồi, không thể cứ thể bỏ mặc:
- Tránh ra...
Tần An đuổi kịp vừa đặt tay lên vai thì người say kia gạt tay y ra, chạy càng nhanh hơn.
- Xem ra không cần đi tới bệnh viện nữa.
Dương Ốc chỉ biết lắc đầu:
Tần An ngây ra, vừa rồi y nhìn rõ khuôn mặt của người đó, không ngờ có chút tương tự.
Ánh ban mai chiếu qua khe hở của những ngôi nhà cao tầng san sát, bóng tối vẫn ngoan cố kiên thủ trong góc khuất.