Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 954: Người phải chết rồi sẽ chết. (2)

Chương 954: Người phải chết rồi sẽ chết. (2)


Đèn đường tắt đi từng cái một, chuỗi ánh sáng đằng xa lặng lẽ tiêu tan, giống như viên trân châu mờ đi theo thời gian.

Thành phố dường như chốc lát yên tĩnh lại.

Tôn Tôn thò đầu ra khỏi cửa sổ, kiến nghị:

- Hay là giao anh ta cho cảnh sát.

Rồ rồ rồ.

Một hồi tiếng động rồ rồ kéo dài từ xa truyền tới, giống như tiếng gầm phát nát không khí yên tĩnh buổi sáng.

- Cái gì thế?

Diệp Trúc Lan ngơ ngác, nghe âm thanh này giống như còi phòng không nghe thấy tên TV, nhưng rõ ràng không phải, thời này làm gì có thứ đó:

Âm thanh càng gần.

- Là tiếng động cơ xe đua.

Tần An nhận ra thứ âm thanh vô cùng phô trương đó, khỏi phải nói tốc độ xe là cực nhanh:

- Mau kéo người đó lại.

Đã muộn rồi.

Một chiếc xe màu đen bóng loáng tắm trong ánh nắng ban mai xuất hiện, nhưng lại như mang theo hơi thở từ thần, đột ngột từ cuối đường phóng qua trước mặt hai người, tiếng động cơ gầm rú chẳng mấy chốc bỏ lại phía sau.

Đường xá thành phố không thích hợp cho loại xe có động cơ cực mạnh này, giờ người lái còn phòng với tốc độ cao, đủ thấy sự điên cuồng của người sau tay lái.

Không ai kịp có bất kỳ phản ứng nào.

- Sao...

Tôn Tôn còn chưa kịp nói ra thì nghe thấy tiếng ma sát chói tai giữa bánh xe và mặt đường, tiếp đó là tiếng va chạm nặng nề cùng với tiếng hét kinh khủng nhấn chìm tất cả.

Chỉ cần nghe loại âm thanh đó, ai cũng biết có tai nạn rồi, hai cô gái nhắm mắt lại không dám nhìn nữa.

- Đừng nhìn...

Tần An quay lại xe, không cả nghĩ tới chuyện đi xem người kia ra sao, bị chiếc xe phóng với tốc độ như thế đâm phải, xác còn hoàn chỉnh là may rồi, khả năng sống là bằng 0:

- Dương Ốc.

Dương Ốc lúc này mới hồi tỉnh loạng choạng cháy tới.

- Hoảng cái gì, lại không phải chúng ta đâm người, cô đưa hai bạn ấy về trước đi, tôi ở lại xem thế nào...

Tần An mở cửa xe ôm hai cô gái đi ra ngoài:

- Bọn mình không yếu đuối như thế...

Tôn Tôn nói vậy nhưng mắt nhìn xuống mặt đường, không dám đưa lên:

Tần An khẽ hôn lên trán Diệp Trúc Lan đang run run:

- Lần sau mình làm người mẫu cho bạn nhé, được không?

- Ừ.

Diệp Trúc Lan bấu chặt lấy tay Tần An:

- Gọi điện thoại cho chú Vương tới đón, không được tự mình lái xe.

- Biết rồi, mình sẽ cẩn thận.

Dương Ốc lái xe đi ngược, tới khi rời xa hiện trường không nhìn thấy được nữa mới quay đầu xe, Tần An rất tán thưởng sự tỉ mỉ này, bấy giờ mới chạy đi kiểm tra sinh tử của ngươi kia.

Chiếc xe đua đã dừng lại, trên thân xe vẫn bốc lên hơi nóng, nhìn cảnh này là có thể tưởng tượng tốc độ cao tới mức nào.

- Cứu.. Cứu...

Tiếng rên rì từ trong vũng máu truyền ra, Tần An xoay người đi, nôn khan mất lượt.

Một người bị đứt làm hai đoạn, nội tạng tràn ra ngoài mà vẫn đưa tay cầu cứu, cảnh tượng đó người thường làm sao chịu đựng nổi.

Tiếng ma sát chói tai của chiếng xe đua đã đánh động rất nhiều người, đám đông vây quanh thi thoảng truyền ra những tiếng nôn ọe.

Cho dù khuôn mặt kẻ đó đã vặn vẹo, nhưng Tần An vẫn nhận ra rõ ràng, kiềm chế cơn buồn nôn, quay đầu nhìn sinh mệnh đang tắt dần trong đôi mắt mở to.

Môi Tần An mím chặt, mắt nheo lại, hai tay đút vào túi, khóe miệng bất tri bất giấc nhếch lên thành nụ cười lạnh lùng.

Có lẽ không phải là cười, chỉ là một vẻ mặt theo bản năng.

Xung quanh có vài người giơ di động lên cao, như đều đang tìm sóng, cũng có người chạy tới bốt điện thoại công cộng, song không gọi được.

- Sao không có sóng?

- Cả điện thoại cố định cũng không gọi được à?

- Không, dây điện thoại bị cắt đứt rồi.

Tần An nghe vậy vội vàng chạy tới xem, dây điện thoại đúng là bị cắt đứt, lúc này y không để ý tới người kia nữa, chỉ thấy toàn thân ớn lạnh, ngẩng đầu nhìn lên, mọi thứ, mọi thứ làm sao mà quen thuộc như thế, làm lòng y chìm trong bóng tối chết chóc.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch