Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 960: Leo tường.i. (2)

Chương 960: Leo tường.i. (2)


Ngải Mộ lùi lại chạy lấy đà, nhảy một phát bám lấy giờ tường, sức nhảy rất tốt, Tần An tặc lưỡi, trước kia Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn leo rất vất vả.

Tần An ném ba lô sang kia tường, sau đó thuần thục nhảy qua, đáp xuống đất quay lại đang định bảo Ngải Mộ đi thôi, không ngờ nhìn thấy Trương Khả Di, hơn nữa thấy con gái và đứa con trai trong giò học leo tường trốn ra ngoài mà mặt có vẻ mừng rỡ.

Phía sau Nhị Trung huyện Phong Dụ là đồi đất và ao nước, nhưng sau Nhất Trung Lâu Tinh là khu thành phố cũ lịch sử lâu đời, là diện mạo nguyên thủy của Lâu Tinh trước giải phóng, bây giờ cũ kỹ lắm rồi.

Ngoại trừ khu khai phát, cải tạo khu thành phố cũ cũng là trọng điểm trong quy hoạch của thành phố, lần này lãnh đạo cục kiến thiết mở cuộc họp ở hiện trường, Trương Khả Di cũng tham gia.

Nếu bình thường làm cha mẹ khi đang ở cùng đồng nghiệp, nhìn thấy con gái mình leo tường thì là chuyện mất mặt vô cùng, lại còn là leo tường cùng đứa con trai, người ngoài nhìn vào thành cái gì.

Nhưng đứa con trai đó là Tần An thì là chuyện khác.

- Dì Trương, thật là trùng hợp.

Tần An cười ngượng ngùng, làm sao lại gặp ngay Trương Khả Di, tỷ lệ này quá nhỏ, có khi mình nên mua xổ sổ thử:

- Tần An, nhìn hai đứa kìa, sao nghịch ngợm như thế, có chuyện gì muốn về sớm thì xin phép giáo viên chứ, nếu giáo viên không cho thì gọi điện thoại cho dì. Leo tường nguy hiểm lắm, ngã thì sao?

Trương Khả Di lúc này ngôn từ như trưởng bối hiền hòa nhìn hai đứa trẻ "nghịch ngợm":

- Cháu có làm sao không?

- Mẹ, con mới là người bị xước tay.

Ngải Mộ có chút giận, cô vừa rồi tay cọ vào tường, xước da một chút, vậy mà mẹ chả hỏi gì, nói xong mới nhớ ra có người khác cúi đầu xuống, hình tượng ngoan ngoãn ưu tú của mình trong mắt người lớn hủy hết rồi:

Trương Khả Di nhìn tay Ngải Mộ có chút đau lòng, trách:

- Ai bảo con nghịch ngợm, lần sau cẩn thận.

Còn có lần sau? Đám lãnh đạo lớn nhỏ cục kiến thiến không nói được lời nào.

- Chàng trai leo tường cùng Ngải Mộ là ai thế, trông rất đẹp trai.

Nữ nhân trung niên phốp pháp cười hỏi, nhưng ý tứ kỳ thực không tốt đẹp gì, ám chỉ Ngải Mộ tháy người ta đẹp trai, làm chuyện không biết xấu hổ:

Trương Khả Di quay đầu lại, Lâm Ba Yến, ỷ chồng làm cục trưởng cục đầu tư, trước nay không coi bà ta ra gì, lần này bị cướp mất ghế chủ nhiệm ban kiên thiết khu khai phát, lòng mang oán hận.

Cố tình lờ đi, quay sang nam tử đầu hói:

- Cục trưởng Tiền, đây là Tần An, cháu ông chủ Tần.

- A, chả trách sao lại thấy quen quen, ra là cháu ông chủ Tần, ông chủ Tần hay khoe cháu mình.

Cục trưởng Tiền định đưa tay xoa đầu Tần An, nửa chừng thấy không thích hợp, huống hồ Tần An còn rất cao:

- Quán quân kép toàn quốc, à môn gì nhỉ, chà, nhớ bác không, bữa tiệc năm mới cháu có chào bác đấy.

- Tần An là quán quân Olympic toàn quốc hai môn vật lsy và số học.

Vẻ mặt Trương Khả Di cứ như Tần An là con mình vậy:

- Đúng đúng, thực sự là đem vinh quang về cho cả Lâu Tinh rồi.

- Cháu chào bác Tiền, cháu nhớ chứ ạ, bác hai cháu có nói, nhờ cục trưởng Tiền mà công trình mới được khải công thuận lợi, có lãnh đạo như cục trưởng Tiền, kinh tế Lâu Tinh sẽ nhảy vọt, thành phố tỏa hào quang, thành tấm gương cho các địa khu khác noi theo.

Tần An không chỉ mở miệng nói bừa, Tần Hướng Sơn thực sự có khen cục trưởng Tiền, ông ta tuy chẳng phải công chính liêm minh, nhưng là người biết làm việc, và làm được việc, thời buổi này cán bộ lãnh đạo chỉ cần biết làm việc là tốt lắm rồi:

Cả đám người ngớ ra, không ngờ đứa trẻ con lại nói ra những lời này, nói rất hay, rất tự nhiên, không có cảm giác như người trưởng thành khách sáo, rất thoải mái.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch