- Tần An, lâu rồi không tới nhà dì ăn cơm đấy, lần sau có về sớm thì tới nhà dì nhé, dì làm món ngon cho.
Trương Khả Di thân mật khoác tay Tần An:
Lâm La Yến biết vừa xong mình dại rồi, chỉ hi vọng ý tứ khác trong lời mình không bị thằng bé đó nghe ra, cũng không khỏi ghen tỵ.
- Vâng, cháu nhất định sẽ tới.
Tần An thuận miệng đáp, đó là lễ tiết cơ bản thôi, không thể trước mặt bao người làm bẽ mặt Trương Khả Di:
Ngải Mộ chịu không nổi, rõ ràng Tần An chẳng tới nhà mình mấy lần, vậy mà qua miệng mẹ mình, cứ như Tần An cứ vài ba ngày lại chạy tới nhà mình chơi, hai bên thân thiết lắm vậy, cô mơ hồ hiểu tâm tư của mẹ mình, nhưng dù sao chỉ là cô gái mười mấy tuổi, mẹ làm thế khiến cô không ngẩng đầu lên được, cảm giác mình ở trước mặt Tần An thấp hơn một bậc, cứ như tiếp cận cậu ấy có ý đồ:
- Mẹ, bọn con đi đây, các chú, các dì, hẹn gặp lại.
Nói xong cúi đầu kéo Tần An đi.
- Trẻ con bây giờ, không thể quản quá chặt, chỉ cần học tập tốt, hiểu chuyện còn nghịch ngợm chút không sao, trầm lắng quá mới khiến người ta lo...
Đằng sau vẫn truyền tới giọng Trương Khả Di và tiếng phụ họa, Ngải Mộ kéo Tần An chạy biệt tăm.
Tới Thấm Viên ở trong hội sở Lạc Thần, Ngải Mộ kiếm một góc ngồi xuống, cắn môi nói:
- Xin lỗi.
- Không sao, chúng ta còn nhỏ cảm thấy người lớn không hiểu nổi, làm nhiều việc chúng ta không thích, đợi chúng ta lớn lên rồi, sẽ làm việc tương tự.
Tần An cười, vẫy tay gọi phục vụ tới:
- Bạn uống trà gì?
Ngải Mộ thở phào, cô rất lo Tần An coi thường mình, nhưng Tần An là thế, làm sao để con gái khó xử, y chuyển đề tài, cô cũng không nhắc tới:
- Trà hoa đi.
- Nhưng mà nói trước, là bạn mời khách đấy nhé, bạn mời mình uống trà đấy.
Tần An mở thực đơn ra, cẩn thận nói:
Ngải Mộ phì cười, Tần An thật biết làm người ta vui:
- Được, mình mời, nếu bạn chọn thứ quá đắt, mình đành ở lại trả nợ, dù sao cũng là quán do nhà bạn mở.
Chẳng mấy chốc trà mang lên, em chồng của tổng giám đốc mà, tất nhiên phải được ưu tiên phục vụ.
- Bạn là cô gái đầu tiên mời mình uống trà đấy, trước kia cũng có người mời mình uống trà, đáng tiếc toàn là người lớn tuổi.
Tần An cầm chén trà man mát lên:
- Lúc đó chỉ muốn uống cho xong rồi đi, bây giờ tốt rồi chỉ muốn uống lâu thêm một chút.
Trà cam thảo không hợp uống nóng, mát mẻ giảm nhiệt, Tần An nhấp thử một ngụm, ngòn ngọt man nát, song uống vào không để lại vị ngọt lợ ở đầu lưỡi như uống nước ngọt, càng dễ chịu hơn.
- Vậy thì thong thả mà uống, trà cam thảo cũng đắt lắm, uống quá nhanh gọi chén khác, mình chẳng có nhiều tiền vậy đâu.
Ngải Mộ uống trà hoa, loại trà này vị nhẹ, hương thơm, bất kể uống nóng hay uống nguội đều được, rất thích hợp thong thả nhấm nháp:
- Được rồi, bạn mời mình uống trà có việc gì thế, bỗng dưng tỏ ra ân cần, ắt có điều nhờ vả.
Tần An đặt chén trà xuống, ngả lưng ra sau, tỏ vẻ làm người quan trọng:
- Ừm, cái này nói ra thì dài, cậu thấy tiết mục lớp mình ra sao?
Ngải Mộ thấy nghĩ rất lâu vẫn thấy hơi khó mở miệng:
- Không phải là muốn mình khen bạn à?
- Cậu phải nói thật.
Ngải Mộ có chút hoan hỉ, ít nhất chứng tỏ trong lòng Tần An, mình là cô gái có năng lực:
- Con gái múa quạt có mùi vị cổ điển, thể hiện phong vận ưu nhã phiêu dật, vận dụng quạt gấp, ít nhiều có dáng vẻ tài nữ, không giống quạt tròn, quá mực yểu điệu yếu đuối. Con trai đánh trống, khí thế kích động, kết hợp múa quạt, đầy đủ cương nhu, riêng nghĩ tới điểm này đủ khen ngợi, hơn nữa từ biên đạo múa, phục trang, đạo cụ do bạn làm, mình nghĩ, giải nhất thế nào cũng thuộc về bạn.
Tần An tán thưởng thật lòng, một nữ sinh nghĩ ra chừng này là rất ghê gớm, trong mắt y còn có ý nghĩa thưởng thức hơn cái gọi là múa nguyên thủy như ma quỷ quay cuồng của những kẻ tự xưng là nhà nghệ thuật.
Nụ cười từ khóe môi bừng sáng trên mặt Ngải Mộ:
- Cám ơn.
- Ừ, thì bạn mời uống trà mà, mình phải nói sao cho dễ nghe chứ.
Tần An chép miệng:
- Đáng ghét.
Ngải Mộ lườm y một cái:
Tần An đan hai tay lên chống lên bàn, chăm chú nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Ngải Mộ:
- Trà cũng đã uống, lời ngon ngọt đã nói, bạn nói đi, có chuyện gì?