Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 962: Cô gái đầu tiên mời uống trà.. (2)

Chương 962: Cô gái đầu tiên mời uống trà.. (2)
Kinh phí lớp chỉ đủ mua quạt, trống đem thuê, thuê xong thì hết tiền, trang phục chỉ mới giao tiền cọc.

Ngải Mộ ấp a ấp úng, lần này không dám nhìn Tần An:

- Bạn định quịt tiền người ta à?

Tần An thất kinh:

- Thật đáng ghét, mẹ mình bảo mình tự bỏ tiền túi tổ chức hoạt động làm là đồ ngốc, không chịu cho mình vay, nếu không chẳng buồn nói với bạn.

Ngải Mộ lần này giận thật, con gái mở miệng ra nói chuyện này dễ dàng sao, y lại còn đùa:

- Biết rồi, biết rồi, khẳng định là không phải là con số nhỏ, nếu thu thêm quỹ lớp thì các bạn không chịu... Ừm, thế này, bạn viết báo cáo xin hỗ trợ quỹ giáo dục, mình sẽ đưa lên cho bạn.

Tần An rất tán thưởng thái độ của Ngải Mộ, cho dù không thuần túy là vì lớp, mà muốn thông qua hội diễn này chứng minh năng lực lãnh đạo và tổ chức, vì thứ mình theo đuổi mà nén tự tôn cúi đầu xuống, là cô gái tương lai sẽ làm nên truyện, là người bạn đáng hỗ trợ:

- Thế thôi sao?

Ngải Mộ không ngờ đơn giản như thế:

- Tất nhiên là báo cáo của bạn phải đủ sức thuyết phục, trình bày được cho quỹ giáo dục thấy nên bỏ số tiền này.

Tần An gật đầu:

- Vậy bao giờ có tiền?

Ngải Mộ có vẻ rất tự tin, vì cô phụ trách báo tường, năng lực viết văn rất tốt:

- Tối nay bạn về viết báo cáo, mai đưa cho mình, mình đưa lên giúp bạn, ngày kia là có thể lấy được tiền.

Kỳ thực Tần An sẽ bỏ tiền túi, vì quỹ giáo dục Lạc Thần trừ tài trợ hoạt động lớn, còn lại là thiết lập học bổng, nhu cầu như của Ngải Mộ, thẩm tra sẽ rất khó:

Ngải Mộ đâu nghĩ nhiều như thế, cô cũng không hiểu cách thức hoạt động của quỹ giáo dục, tuy nợ ơn Tần An, nhưng thế này tốt hơn trực tiếp vay tiền y.

Hai người uống trà trỏ chuyện sôi nổi, Tần An đưa Ngải Mộ về tới tận cổng tiểu khu, tâm trạng u ám do mẹ mình gây ra bị xua tan hết, Ngải Mộ vừa đi vừa hát, tung tăng về nhà.

Trương Khả Di đã về nhà, thấy con gái về, ngó ra cửa:

- Tần An không tới chơi à?

- Đã lúc nào rồi mà cậu ấy còn tới chơi.

Ngải Mộ không nhịn được:

- Mẹ, mẹ đừng thế có được không, cậu ấy chỉ là bạn học của con, mẹ lại coi cậu ấy như cấp trên ấy, hận không thể gán cả con gái vào.

- Con nói linh tinh gì thế?

Trương Khả Di có chút bẽ mặt, con gái nói quá trực tiếp, bà ta mặc dù không tới mức vì thăng quan phát tài mà đem cả con gái ra lợi dụng, nhưng thực tế Tần An không tệ, yêu sớm cũng lợi nhiều hơn hại:

- Mẹ xem hôm nay mẹ làm gì, mẹ làm con xấu hổ với Tần An.

Ngải Mộ hậm hức ném ba lô lên ghế sô pha, ngồi phịch xuống:

- Mẹ nói gì nào, ai là người leo tường trốn học với con trai, La Lâm Yến mỉa mai con, mẹ không lấy thân phận Tần An ra trấn áp, không thể hiện hai nhà thân thiết, người ta sẽ nghĩ thế nào về con?

Trương Khả Di thấy hôm nay mình ra chiêu rất đẹp, một công đôi việc:

- Con xem, Tần An cũng có để ý đâu, chứng minh trong lòng người ta muốn thật mật với con.

- Bọn con chỉ là bạn học thôi.

Ngải Mộ giọng nhỏ xuống, có chút ủy khuất:

Trương Khả Di không tin:

- Chỉ là bạn học, bạn học cùng nhau leo tường trốn học à? Không cần xấu hổ, mẹ không trách con, chỉ cần không ảnh hưởng tới học tập là được... Kể cho mẹ đi, hôm nay hai đứa đi đâu.

- Đi thuê phòng.

Ngải Mộ tức giận nói:

- Cái con bé này.

Trương Khả Di không tin, nghĩ một lúc lại nói:

- Bây giờ còn sớm, con phải giữ gìn, đừng để xảy ra chuyện.

Ngải Mộ giận tới mặt đỏ bừng, không muốn nói chuyện với mẹ nữa, chạy vào phòng, so mình lại có người mẹ như thế.

Về phòng rồi, Ngải Mộ dựa theo kiến nghị của Tần An viết đơn xin cấp kinh phí, hai ngày sau được người của quỹ giáo dục tới nói chuyện, sau khi thẩm tra nhu cầu của tiết mục, cấp cho cô 1500 đồng, có thể nói đây là một trong tiết mục tốn kém nhất trong trường. Ngải Mộ một lòng muốn giành giải nhất, đặc biệt là không muốn thua lớp 158, không muốn thua Tôn Tôn.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch