Buổi tối trước ngày hội diễn văn nghệ, cơm nước đã ăn xong, Tôn Tôn đang làm bài tập kỳ nghỉ ở trong phòng thì nhận một cú điện thoại, sau đó bảo cha mẹ muốn ra ngoài.
- Mang thêm áo khoác, bây giờ tối trời lạnh rồi.
Trọng Hoài Ngọc đang xem TV ngoái đầu lại dặn:
- Về sớm nhé, bảo Tần An đưa về tận nơi đấy.
Tôn Tôn đỏ mặt, mẹ nghĩ cô đi chơi với Tần An, vội giải thích:
- Bạn học tìm con có chút việc.
- Chuyện gì mà tối thế này mới tìm, gọi điện thoại không được à?
Tôn Ngạn Thanh hỏi, nếu không phải là Tần An, bạn học bình thường chỉ có trường lớp và bải vở, gấp gáp gì mà tìm buổi tối thế này:
- Con không biết, bọn con chỉ gặp nhau bên tiểu khu thôi.
Tôn Tôn thấy cha không có ý ngăn cản, ra mở cửa:
- Về sớm nhé.
Tôn Ngạn Thanh vội vàng đi đóng cửa:
Trọng Hoài Ngọc thấy chồng gấp gáp như thế thì đỏ măt trừng mắt một cái.
......
......
Gần tới tháng người, cho dù ban ngày trời vẫn nóng, nhưng tối một cái là nhiệt độ giảm rất nhanh, những cơn gió lùa qua hàng cây khiến người ăn mặt phong phanh phải rùng mình.
Tôn Tôn có chút khẩn trương, chậm rãi đi tới cổng tiểu khu, nhìn bầu trời đen thăm thẳm, sao thưa lấp lánh, một vầng trăng trong sáng lờ mờ ở rặng núi xa. Khẽ buông một tiếng thở dài, tiểu thuyết học đường kể tình yêu đơn giản, cô trải qua lại càng lúc càng phức tạp, vượt qua cả phạm vi bản thân có thể độc lập xử lý, người cô sắp đối diện, e người trưởng thành cũng chẳng có tự tin.
Nhưng cô vẫn ngẩng cao đầu, vẫn kiêu ngạo đối diện, cô muốn bảo vệ tình cảm của mình, quan trọng hơn còn có cái đồ ngốc Diệp Tử kia cần cô bảo vệ.
Đi vòng qua tường bao tiểu khu không xa, tới một căn nhà ẩn giữa hàng cây rậm rạp, đó là căn nhà nhỏ hạnh phúc của ba người.
Bây giờ trừ cô giáo Bành Ngọc, Hạ Vân và mẹ, lại có thêm một người biết chỗ ba bọn họ cùng chơi, nhưng người biết rõ nhất là người đang đứng dưới căn nhà nhỏ kia.
Lâu rồi không gặp, tóc cô ta càng dài hơn, mái tóc công chúa giờ như dòng thác êm dịu đổ xuống vai, vẫn đeo kính, khiến đường nét sắc xảo trên khuôn mặt nhu hòa hơn, sự khắc bạc che dấu đi phần nào.
Cô ta đi giày cao gót, không phải thứ mà con gái tuổi này có thể đi, khiến cô ta không thấp hơn Tôn Tôn đi giày đế bằng.
Quen hơn một năm, cô ta cao lên không ít, Tôn Tôn cũng đang lớn, so với Tôn Tôn dần lớn chậm lại, khoảng cách gần hơn nhiều.
Đường Mị, cô gái duy nhất khiến Tôn Tôn có cảm giác uy hiếp mạnh mẽ, có lẽ vì sự cố chấp quyết tâm có phần cực đoan, làm Tôn Tôn thấy, nếu không có mình và Diệp Trúc Lan, cuối cùng Tần An sẽ bị cô ta chinh phục.
Thu lại tâm sự, Tôn Tôn mỉm cười với Đường Mị, nụ cười cô cho rằng là ung dung và trầm ổn, đó là nụ cười cô học từ An Thủy:
- Lâu rồi không gặp, tôi nghĩ cô hẳn cũng sắp về, mai là hội diễn văn nghệ rồi, cô hát bài gì?
- Trên danh sách tiết mục không viết à?
Đường Mị nhíu mày, bộ dạng tự tin của Tôn Tôn khiến cô không thoải mái:
- Không viết.
Tôn Tôn lắc đầu:
- Ồ, không viết cũng chẳng sao, tùy tiện biểu diễn thôi.
Đường Mị xoa xoa vai:
- Trời lạnh rồi, vào trong nói chuyện đi:
Tôn Tôn cũng nghĩ ngôi nhà nhỏ của ba người càng tăng thêm tự tin cho mình, đối diện với Đường Mị phải tranh thù dù là chút ưu thế nhỏ nhất, trong nhà khắp nơi là dấu ấn ấm áp của cả ba, Tôn Tôn vừa mở cửa vừa lưu ý tới vẻ mặt của Đường Mị.
Đường Mị mặt lạnh tanh, nhìn bức ảnh bóng lưng Tôn Tôn độc tấu violon, lại nhìn ảnh bóng lưng ba người họ cùng xem TV, hỏi như người tới đây tham quan:
- Vì sao toàn là bóng lưng?
- Không biết, Tần An bố trí đấy.
Tôn Tôn giờ mới để ý, hai bức tranh lớn nhất trong phòng khác, chiếm hai mặt tường, đều là bóng lưng:
- Không phải trùng hợp đâu.
Đường Mị ngẫm nghĩ lúc liền hiểu ra, cô từng thấy dáng vẻ của Tần An khi cầm bức ảnh của họ khi họ đã không còn nữa, người từng biến mất trên đời, giờ lại xuất hiện, khó có thể nhìn tấm ảnh mà bình đạm được:
- Cậu ấy chỉ thích nhìn cô và Diệp Trúc Lan sống động xuất hiện ở trong cuộc sống thôi, khi xem ảnh nhìn bóng lưng sẽ giống như hồi ức.