Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 964: Chỉ thấy bóng lưng. (2)

Chương 964: Chỉ thấy bóng lưng. (2)


- Ngồi xuống đi, uống gì không?

Tôn Tôn rất thông minh, cô không tham gia vào đề tài mà mình không hiểu, chuyển chủ đề:

- Uống rượu đi.

Tôn Tôn mặt đỏ như ráng chiều, cô không muốn uống rượu với Đường Mị, lần trước hai người họ uống rượu, kết quả rất không hay, mở tủ lạnh lấy ra hai chai Sprite, đưa cho Đường Mị, ngồi ở phía đầu kia ghế sô pha, cách nhau rất xa:

- Có chuyện gì không?

- Đừng lo, chỉ muốn nói chuyện với cô thôi, định nói trong kỳ nghỉ hè cơ, song không có thời gian và cơ hội, tôi không phải tới đây để cãi nhau hay tranh Tần An với cô.

Đường Mị nhìn về phía nhà bếp, đi vào lấy một chai rượu vang, hai cai ly rót đầy cả hai, đẩy tới, chẳng quan tâm Tôn Tôn uống không, tự mình cầm ly rượu lên uống:

Cô ta đúng là không khách khí, Tôn Tôn vẫn mỉm cười điềm đạm:

- Vậy sao, không biết cô thay đổi rồi.

Đường Mị nhận ra vì sao thấy Tôn Tôn là lạ, là bóng dáng của An Thủy:

- Cô gặp chị An Thủy rồi à?

- Tôi quen chị ấy từ khi học sơ trung, biết chị ấy trước cả cô.

Tôn Tôn nói với vẻ rất tự hào:

- Xem ra cô bị chị ấy mê hoặc rồi, thật lợi hại, phải thôi, Tần An cũng bị mà.

Đường Mị có chút không thoải mái, với khả năng của chị ấy lấy được thiện cảm của hai cô gái nhỏ là quá dễ dàng:

- Cô nói thế là ý gì, đừng có thấy ai cũng cho rằng người ta muốn cướp Tần An với cô, đừng nói Tần An không phải của cô, chị An Thủy coi Tần An như em trai thôi.

Tôn Tôn thấy Đường Mị bị tẩu hỏa nhập ma rồi:

- Nếu ngay cả chị An Thủy mà cô cũng nghi ngờ, sao không nghi luôn cả chị dâu đi, chị dâu ngày ngày ở bên Tần An đấy.

Nói xong tự đánh vào miệng mình, sao lại giống Tần An thích nói năng linh tinh rồi, câu này không hề thích hợp.

- Chị dâu?

Đường Mị nhướng mày, liếc xéo khuôn mặt khiến người ta chợt nhìn qua khó tránh khỏi chấn động, khóe miệng nhếch lên thành nụ cười nhạt lành lạnh:

- Nếu tôi hoài nghi cả chị dâu, có phải càng chứng minh tôi là người điên không?

Rất nhiều người nghĩ cô sai, thực tế chỉ mình cô đúng, nhưng đúng sai không phải là trọng điểm, cũng chẳng quan trọng, chẳng ảnh hưởng gì.

- Xem ra chúng ta chẳng thể nói chuyện được.

Tôn Tôn lắc đầu:

- Tôi ra ngoài một mình, phải về sớm.

- Ý câu này của cô có phải là, nếu ra ngoài cùng Tần An thì về lúc nào cũng được?

Đường Mị châm chọc:

- Đúng thế đấy.

Tôn Tôn đáp một cách hiển nhiên:

- Xem ra cô đã không còn chút chướng ngại tâm lý nào với thân phận tiểu tam rồi, không ngờ lại có thể nói với người khác bằng giọng điệu đương đương nhiên như thế, quang minh chính đại thừa nhận mình mới học năm thứ hai mà đã cùng bạn trai ở cùng nhau có thể đi qua đêm không về, mà người nhà cũng không quản. Trong khi bạn trai cô còn có một người bạn gái khác, người đó là bạn tốt nhất của cô, tôi phục cô ấy, là con tiểu hồ ly tinh, bản lĩnh khác chưa luyện xong, nhưng mặt dày và bản lĩnh mê hoặc người khác đã tu luyện đắc đạo rồi.

Đường Mị tất nhiên không khách khí, tuyệt đại đa số đám tiểu tam đều miệng lưới sắc bén, nhất là loại được sủng ái, càng tự tin, dù có đối diện với vợ chính thức của người ta, cúng vô liêm sỉ ưỡn thẳng lưng lên, coi đó là tự hào:

- Có mở miệng ra là nói tôi là tiểu tam, cô thì là cái gì? Cô bằng vào cái gì mà quản, nói mặt dày, tôi làm sao so với cô được.

Tôn Tôn đầy khinh bỉ:

[







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch