Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 965: Cuối cùng sẽ thế nào? (1)

Chương 965: Cuối cùng sẽ thế nào? (1)



- Hiển nhiên tôi và không giống nhau, tôi và Tần An từ khi tới thế giới này đã định sẵn là vợ chồng, cuối cùng cũng sẽ là vợ chồng. Tôi lấy tâm thái nhiều năm sau xử lý tình huống hiện tại là không thích hợp, nhưng không phải mặt dày, lời chúng ta hôm nay, cứ ghi nhớ đi, để xem về sau ai có lý hơn.

Đường Mị đặt ly rượu xuống, nhìn cô gái đáng lẽ phải bị đa phần quan điểm đạo đức trong xã hội hiện tại phỉ nhổ này, không thể lý giải vì sao Tôn Tôn lại để bản thân đi tới mức đó, chẳng lẽ vẻn vẹn do Tần An tẩy não? Đường Mị lấy bản thân ra so, Tần An không thể tẩy não cô, vậy chỉ có thể nói chính bản thân Tôn Tôn có vấn đề, nếu cô biết Tần An và bạn thân mình là một đôi, tuyệt đối không để mình và Tần An có chút ái muội nào hết:

- Không cần sau này, ngay hôm nay tôi nói với cô, tôi, Diệp Tử còn cả Tần An nữa, tôi có thể chấp nhận người Tần An yêu thương nhất, chiều chuộng nhất, quan trọng nhất là Diệp Tử. Tôi cũng thừa nhận tôi có lỗi với bạn ấy, nhưng trừ Diệp Tử ra, tôi không cần phải chột dạ, phải hổ thẹn với bất kỳ ai..

Tôn Tôn ngẩng cao đầu, đôi mắt dài quyến rũ lạnh như băng, từng chữ phát ra từ cánh môi hồng nhuận rõ ràng, không có chút gì ngần ngừ hay cố ý làm ra vẻ, lời cô nói là điều cô tin:

- Cô nghĩ cô đang sống trong xã hội nào vậy? Khi người khác khinh bỉ, cô không đỏ mặt à? Không chột dạ vì sợ người khác phát hiện ra manh mối gì à?

Đường Mị không thể tưởng tượng một cô gái mười mấy tuổi đang ở lúc tự tôn tự ái nhất lại có thể ngang nhiên nói ra những lời như vậy:

- Thật buồn cười, liên quan gì tới những người đó, vì sao tôi phải đỏ mặt vì họ khinh bỉ? Vì người khác suy nghĩ sai mà cười nhạo mình, mình lại phải đau lòng sao? Khác gì thời xưa có người nói địa cầu hình tròn, bị người ta cười nhạo, ai phải cười nhạo ai?

Tôn Tôn bất giác cầm ly rượu trước mặt lên uống, đương nhiên không thể không đỏ mặt, không thể không chột dạ, cũng biết chuyện ba người tuyệt đối không thể lộ ra ngoài, nhưng vẻn vẹn là phòng phạm thôi, không có nghĩa đối diện với người khác, lúc nào cũng đỏ mặt, lúc nào cũng suy đoán xem người ta có nghi ngờ không:

- Biểu hiện của cô không phải cũng thế à, bộ dạng người khác đều là ngốc, chỉ mình mới biết mình hạnh phúc? Cho dù trong mắt người khác cô hạnh phúc, nói cho cùng là người thứ ba thôi, chẳng thể lộ ra ngoài.

- Cô vẫn chưa hiểu tình huống rồi.

Tôn Tôn bĩu môi:

- Cô có biết tôi thấy có lỗi với Diệp Tử nhất ở chỗ nào không? Không phải vì tôi thích Tần An, mà vì tôi làm bạn ấy không thể công khai.

- Diệp Trúc Lan thì có gì mà không thể công khai? Dù tôi hay cô, chẳng lẽ còn có đủ tự tin thuyết phục bản thân, Diệp Trúc Lan không đáng ở cùng Tần An như bản thân.

Đường Mị coi khinh, mồm rõ ràng thì nói có lỗi với người ta, giọng điệu thì hết sức quang minh chính đại:

- Cô chỉ đặt ánh mắt vào việc cô có thể đoạt được Tần An của cô.

Tôn Tân nhận mạnh của cô, hiển nhiên chỉ là từ ý nghĩa giả thiết, không phải thừa nhận:

- Cứ như bất kể thế nào, cuối cùng cô cũng là người thắng. Cô không chú ý, tôi căn bản không để ý tới từ tiểu tam mà cô nói à? Vì trong mắt bất kỳ ai, tôi cũng không phải là tiểu tam, cô nói ra, người ta chỉ cười cô thôi. Vậy mà cô luôn miệng nói tôi phải để ý tới lời người khác, trong mắt cha mẹ tôi, trong mắt mẹ Diệp Tử, trong mắt giáo viên, hay đa số bạn bè trong trường, tôi chính là bạn gái Tần An. Cô không tin cứ tới ba lớp 156.157.158 hỏi xem, có người biết, có người đoán, nhưng tôi khẳng định với cô, họ sẽ nói, Tôn Tôn mới là bạn gái của Tần An.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch