Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 967: Xích đu. (1)

Chương 967: Xích đu. (1)



Trăng mùa thu, sáng trong trong, Diệp Trúc Lan bám vào ban công ngắm trăng sáng trên trời, cô rất thích trăng, từ nhỏ đã thích.

- Mai hội diễn văn nghệ trường con có nhiều phụ huynh đến không?

Khuông Vịnh Mai đã tắm rửa xong, mặc áo ngủ ngồi phòng khách quạt mát, lúc này ngoài phòng mát, trong phòng lại nóng:

- Chắc không nhiều.

- Tiếc quá, năm ngoái con và Tôn Tôn biểu diễn mẹ không đi xem, không ngờ con gái mẹ lại đàn piano.

- Con chỉ giả vờ thôi, nhưng mà vui lắm.

Diệp Trúc Lan cười hì hì:

- Mai Tôn Tôn biểu diễn cái gì?

- Tôn Tôn không biểu diễn nữa, bây giờ bạn ấy được huấn luyện chuyên nghiệp rồi mà còn lên sân khấu tranh giải thì bất công với người khác quá.

Diệp Trúc Lan lắc đầu:

- Vậy mai con tới trường mẹ xem biểu diễn không?

Khuông Vịnh mai thuận miệng hỏi:

- Tần Thấm biểu diễn ạ?

Diệp Trúc Lan xoay người lại, nếu có tiết mục của Tần Thấm mới vui:

- Tần Thấm và Hạ Tiểu Hoa có một tiết mục là Cừu đẹp đẽ và Sói đỏ, do Tần Thấm tự bịa ra, tuy tình tiết, đối thoại lộn xộn, làm người xem chẳng hiểu gì cả, nhưng thú vị lắm.

Khuông Vịnh Mai nhắc tới đã buồn cười, chỉ có loại biểu diễn này của trẻ con mới khiến người ta cười vui vẻ thuần túy nhất:

- Vậy lần sau nhất định phải bắt Tần Thấm biểu diễn lại, bọn con đều không đi được, nhà trường điểm danh, không cho phép tùy ý rời trường.

Diệp Trúc Lan tiếc nuối:

- Tần Thấm khoe mẹ nó sẽ thuê người quay camera, các con đợi mà xem, chỉ là không biết Tần Chiếu Nguyệt có tới không, theo lý mà nói đây là biểu diễn đầu tiên của Tần Thấm, thế nào cũng phải tới xem.

Khuông Vịnh Mai nói một cách đầy hứng thú:

- Tần Chiếu Nguyệt...

Diệp Trúc Lan chống cằm nhìn mặt trăng, cái tên này không tệ, đột nhiên nói:

- Mẹ, con sang tìm Tôn Tôn chơi.

- Cái gì, muộn thế này rồi còn đi gì nữa, đi ngủ thôi.

Khuông Vịnh Mai không như Trọng Hoài Ngọc, không để con gái tự do tùy tiện như thế:

- Không, con muốn ngủ cùng Tôn Tôn, lâu lắm rồi con không ngủ với Tôn Tôn.

Diệp Trúc Lan sử dụng tuyệt chiêu làm nũng của mình:

- Con không phải trẻ con còn muốn người ngủ cùng, nếu không mẹ ngủ cùng với con.

Khuông Vịnh Mai kéo tay con gái vào phòng ngủ:

- Con muốn chơi với Tôn Tôn.

Diệp Trúc Lan quay lại cớ ban đầu:

- Muộn rồi.

- Con muốn ngủ cùng Tôn Tôn.

- Mẹ ngủ với con.

- Con muốn chơi với Tôn Tôn.

- Con...

Khuông Vịnh Mai mất kiên nhẫn, chẳng biết từ khi nào con gái giỏi làm nũng như thế, lại còn kiên trì tới khi nhất định đồng ý mới thôi, không như trước kia, rất dễ giận dỗi vùng vằng rồi thôi, bà thở hắt ra:

- Được, đi đi, mai mẹ không chuẩn bị bữa sáng cho con nữa, ăn luôn bên ấy, mẹ đỡ phiền.

- Cám ơn mẹ.

Diệp Trúc Lan thơm má Khuông Vịnh Mai một cái, hưng phấn thay giày:

Khuông Vịnh Mai cũng không lo, dù sao cũng trong một tiểu khu, gần như thế.

Diệp Trúc Lan chạy vèo vèo xuống lầu, bấm di động cho Tôn Tôn, để Tôn Tôn yểm hộ cho mình, nhưng di động cứ kêu mãi mà không ai nhận máy, lấy làm lạ, muốn gọi điện tới nhà thì sợ cha mẹ Tôn Tôn nhận máy thì không được, nghĩ đi nghĩ lại thấy sáng mai nói với Tôn Tôn cũng được, sau đó gọi điện cho Tần An:

- Tần An, ra ngoài chơi xích đu với mình.

- Muộn thế này mà chơi xích đu?

Tần An vừa mới cùng Lý Thục Nguyệt xem xong tiết mục Tần Thấm biểu diễn, một mình nó đóng cả hai vai, biểu diễn cực kỳ cao hứng, không còn thương tâm mai chú không thể tới xem nữa.

Nếu không phải Khuông Vịnh Mai dạy ở tiểu học thí điểm, bất kể thế nào y cũng tới xem, giờ chịu rồi, Tần Chiếu Nguyệt không thích hợp xuất hiện trước mặt người quen.

- Ra chơi với mình, lâu lắm rồi hai người bọn mình không chơi riêng với nhau.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch