Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 968: Xích đu. (2)

Chương 968: Xích đu. (2)


Diệp Trúc Lan lại làm nũng, nhưng ý vị khác hẳn:

- Được, bạn đang ở đâu?

- Xích đu trong tiểu khu.

Tần An thay quần áo ra ngoài, dép lê, quần lửng áo cộc, đi trên phố hơi lạnh, chạy vội tới tiểu khu bên kia đường, nhiều cây cối che chắn, nhiệt độ rất thích hợp.

Từ xa xa đã thấy Diệp Trúc Lan ngồi trên xích đu, chiếc váy hoa phiêu động theo gió, lộ ra đôi chân trắng trẻo, đang cười ôn nhu.

- Sao tự nhiên lại muốn chơi xích đu?

- Vì chơi xích đu dưới trăng rất vui, lúc đu lên cảm giác mình đang bay về phía mặt trăng, đưa tay ra là với tới.

Diệp Trúc Lan đạp chân một cái, xích đu lên thật cao:

Tần An chạy ra sau đẩy xích đu, đồng thời cũng khống chế không cho Diệp Trúc Lan quá hưng phấn mà đu quá cao sẽ nguy hiểm.

- Chu Nhã Nam hay cùng mình chơi xích đu lắm đấy.

- Thế à?

Tần An cực kỳ hiếm khi thấy Chu Nhã Nam ở cùng Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn, chỉ nghe qua lời kể của các cô gái, như buổi tối Tôn Tôn hay nói chuyện với Chu Nhã Nam, hay như bây giờ mới biết Chu Nhã Nam còn chơi xích đu với Diệp Trúc Lan, không tưởng tượng được Chu Nhã Nam khi ở bên họ là thế nào, làm y sợ hãi là phương thức tồn tại của Chu Nhã Nam khác thương, giống như mặt trăng kia lúc nào cũng tồn tại, đôi khi chúng ta không nhìn thấy nó lặng lẽ xoay xung quanh mà thôi, dù thế nào cô gái đó khiến y cảm giác không giống người, cho tới tận bây giờ vẫn không cách nào liên lạc được, cũng không suy đoán ra điều gì hữu ích.

Nhưng Tần An chắc chắn, những điều Chu Nhã Nam làm đều muốn tốt cho hai cô, giống như y.

Diệp Trúc Lan gật đầu, Chu Nhã Nam là người bạn đáng tin, vì đó là người duy nhất biết quan hệ ba người bọn họ, nhưng luôn cổ vũ và ủng hộ, Đường Mị tất nhiên cũng biết, nhưng Đường Mị không tính:

- Tần An, mình nhớ bạn ấy lắm, không biết bạn ấy thế nào rồi, sức khỏe bạn ấy không tốt, nhà lại khó khăn nữa, không biết có chuyện gì không?

- Có lẽ một ngày, Chu Nhã Nam sẽ đột nhiên xuất hiện ở trước mặt chúng ta, nói không khi ấy chứng bệnh của bạn ấy đã khỏi rồi.

Tần An an ủi Diệp Trúc Lan, đương nhiên cũng có khả năng, cô gái đó sẽ không bao giờ xuất hiện nữa:

- Cậu nghĩ thế sao?

Diệp Trúc Lan cao hứng, vì Tần An luôn nói đúng, tất nhiên trừ lúc muốn làm chuyện xấu:

- Mình đoán bạn ấy chuyển trường là vì để thuận tiện trị bệnh, dù sao điều kiện chữa bệnh ở đây không bằng tỉnh thành.

Tần An giữ xích đu lại:

- Không có chuyện này nữa, chúng ta đi chơi đi, không thể ở đây chơi xích đu cả đêm chứ?

- Bạn biết tối nay mình không về à?

Diệp Trúc Lan đỏ mặt:

- Muộn thế này rồi còn ra ngoài được, chỉ có một cớ thôi. Đi nào, chúng ta đi chơi, tối tới nhà nhỏ ngủ.

- Bây giờ còn sớm, mình muốn chơi xích đu thêm một lúc nữa.

Diệp Trúc Lan không muốn đi vội, cô thực sự thích chơi xích đu:

- Vậy bọn mình cùng chơi đi.

- Chơi thế nào?

Diệp Trúc Lan nhảy xuống hỏi:

Tần An ngồi lên xích đu rồi vỗ vỗ đùi mình.

- Không dại, đồ xấu xa.

Diệp Trúc Lan lè lưỡi ra, mặt đỏ bừng bừng:

- Lại đây, vui lắm, giống như hai chúng ta cùng bay vậy.

Tần An kéo tay Diệp Trúc Lan ngồi lên đùi mình:

Diệp Trúc Lan vờ vịt từ chối vẫn ngồi lên đùi Tần An, cẩn thận giữ váy, chưa nói cái khác chỉ riêng tư thế ngồi này đã khiến cô cảm giác mình phát sốt:

- Nếu bị người ta phát hiện chắc chắn cho rằng bọn mình đang làm chuyện xấu.

- Chẳng lẽ còn không phải đang làm chuyện xấu.

Tần An không sợ, khu tập thể dục này tương đối vắng, vả lại muộn thế này, ai lại đi tập thể dục nữa:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch