Xích đu đu đưa, Diệp Trúc Lan ôm chặt lấy cổ Tần An, cười khanh khách, sau đó thành hét lên.
Tần An một tay giữ chặt xích sắt, một tay ôm lấy eo Diệp Trúc Lan, má cọ vào da dẻ mịn màng của cô, đạp xích đu lên rất cao, cao hơn nhiều Diệp Trúc Lan, cảm giác như sắp chạm được mặt trăng rồi.
Diệp Trúc Lan ngảng đầu nhìn trăng sáng ngay trên đỉnh đầu, thực sự cảm giác vươn tay ra là tới:
- Cao hơn nữa, cao hơn nữa đi, sắp lấy được mặt trăng xuống rồi.
- Được.
Tần An thấy buồn cười lắm, vẫn đạp mạnh một cái, xích đu bay càng cao:
- Ối, chút nữa thôi là được rồi, một chút nữa thôi:
Diệp Trúc Lan có chút tiếc nuối:
- Nếu bạn lớn hơn một chút, tay dài hơn một chút là có thể với tới.
- Mỉnh có phải vượn đâu mà mà tay dài thế làm gì?
Diệp Trúc Lan cười giòn tan, cả hai người cãi nhau như là có thể bắt được mặt trăng vậy, cố rất thích như thế, cũng chỉ Tần An chịu chơi trò ngây thơ này với cô, lại còn rất tích cực.
- Lần này nhất định phải được nhé.
- Được.
Rắc!
Một tiếng động của thứ gì đó vỡ vang lên giữa trời đêm, Tần An và Diệp Trúc Lan kinh hãi, đều biết chuyện gì xảy ra, mặt trắng bệch.
Dây xích đứt, hai người bị lực quán tính ném về phía trước, Tần An vội vàng một tay ôm đầu, một tay ôm hông Diệp Trúc Lan.
Rầm.
Mông phải của Tần An chạm đất trước, bả vai chạm vai làn can sắt rồi tay ôm lưng Diệp Trúc Lan đau nhói, không ngờ va vào cạnh sắc của nửa viên gạch vỡ.
- Ai... Ai...
Tần An đau tới mức chửi không ra lời nữa, tiểu khu mới xây, thi thoảng cũng có vật liệu xây dựng chưa dọn hết, nhưng đây là khu tập thể dục, sàn được làm bằng cao su dẻo, tránh tai nạn, vậy mà kẻ nào thất đức để viên gạch ở đây.
Hai người lăn cả ra ngoài khu đệm cao su, Diệp Trúc Lan không sao hết, chỉ sợ hãi thôi, lồm cồm bò dạy, chợt thấy tay Tần An toang máu, nước mắt trào ra:
- Tần An, có sao không?
- Không sao, chỉ mông với vai hơi đau..
Tần An đau tới mặt mày vặn vẹo, lần này hoàn toàn là lỗi của y, quá nhập tâm rồi, hoàn toàn coi mình như thiếu niên mười mấy, chơi hứng lên là quên mất hết, cũng may là bây giờ, chứ thêm mười năm nữa, ngaã thế này e nằm giường mấy tháng:
Diệp Trúc Lan vội vàng rời khỏi lòng Tần An đỡ y lên, thân thể Tần An với cô mà nói không khác gì người khổng lồ, đỡ được Tần An xuống ghế đã thở hồng hộc:
- Để mình gọi điện cho mẹ... chúng ta đi bệnh viện.
- Đừng...
Tần An chỉ có thể ngồi nửa mông trên chiếc ghế dài, nhịn đau ngăn cản:
- Bạn bảo đi tìm Tôn Tôn chơi, nếu mẹ bạn biết bạn nói dối, còn là nửa đêm đi chơi với mình... sẽ rắc rối to.
- Mình kệ, bạn bị thương thế này...
- Không sao đâu, nghỉ một lúc là được...
Tần An cố gắng không để lộ ra đau đớn, y gặp chuyện này không phải lần đầu, ngã cây ngã tường đều như thế, chẳng qua là vì thêm một người mà nặng hơn nhiều:
- Trước tiên, không cần, đưa mình tới căn nhà nhỏ, lấy đá chườm giảm đau.
Diệp Trúc Lan vội chạy ra ngoài, chặn một cái taxi lại, sau đó quay về dìu Tần An.
Tần An chỉ đau nửa bên người, nhịn đau loạng choạng đi ra tới cửa, nhưng không thấy xe đâu.
- Người này làm sao thế?
Diệp Trúc Lan vừa rồi còn bảo lái xe đợi một chút, không ngờ chưa bao lâu đã chạy rồi, làm cô tức tới muốn chửi:
- Không sao, không phải có xe nữa sao?
Tần An buông Diệp Trúc Lan đứng thẳng lên:
Nhiều tài xế sợ phiền, nhìn thấy người bị thương là không dừng lại, người này lại rất tốt bụng, còn đề nghị đưa Tần An tới bệnh viện, nhưng Tần An bảo hắn đưa tới nhà, còn chủ động thay Diệp Trúc Lan dìu Tần An lên lầu.
Diệp Trúc Lan vội vàng mở cửa, nhưng phát hiện cửa phòng khách sáng đèn.
Tần An kéo ngay Diệp Trúc Lan sang bên cửa, thuận tay cầm lấy rìu chữa cháy ở lối ra, Diệp Trúc Lan biết mình không giúp gì được, lấy di động bấm số Vương Hồng Kỳ, nhà họ ở gần đây, mười phút là tới.
Mặc dù khá đau, nhưng dưới tình huống này, Tần An vẫn nhịn được, đối phó với một hai tên trộm không thành vấn đề, thò đầu nhìn vào, phòng khách nhìn một cái là thấy hết không có ai, nghe một lúc không thấy động tĩnh, không thấy có dấu vết lục lọi, rón rén đi vào đẩy phòng ngủ, rìu chữa cháy rơi bịch xuống đất.
Diệp Trúc Lan thập thò nhìn bên ngoài, thấy Tần An đứng ngây ra trước cửa phòng ngủ, vội vàng chạy theo, vừa nhìn một cái tức thì cũng sững sờ.