Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 971: Kỳ nghỉ thế là hết. (1)

Chương 971: Kỳ nghỉ thế là hết. (1)



Chim dậy sớm kêu lích rích, bóng cây la đà, rèm cửa buông xuống sau kính, thấp thoáng phía sau cảnh trí xung quanh.

"Ư..."

Tiếng rên lười biếng mang theo chút quyến rũ mê người của nữ nhân, bờ vai trắng muốt hiện ra, như món đồ sứ tinh xảo được bầy trên chiếc chăn đan xen hai màu đen trắng, tạo thành bức tranh đẹp đẽ.

Tôn Tôn mở mắt ra, cảm giác đầu óc còn có chút mơ hồ, loáng thoáng như lại chuyện hôm qua, nhận được điện thoại của Đường Mị, nói chuyện, uống rượu, sau đó cùng say...

Bật ngay dậy, chuyện đêm qua như mảnh vỡ dần ghép lại trong đầu, quay sang nhìn Đường Mị quần áo xộc xệch, một tay còn bị Đường Mị kẹp giữa hai chân, cảm giác rất mịn, run run rụt tay lại.

Đường Mị không cam tâm, cựa mình càng kẹp chặt tay Tôn Tôn:

- Chồng ơi... Đừng, đang thoải mái...

Tôn Tôn nghe thấy đỏ mặt, toàn thân run lên, dần dần hồi tỉnh, cô ta gọi ai là chồng? Chẳng phải cô ta thích Tần An à? Nhưng không đúng, quan hệ của cô ta và Tần An đâu có thân như thế, không phải là Tần An.

Bất giác cúi đầu nhìn xuống, cô gái này da dẻ thật láng mịn, chỉ là cũng nhìn thấy chỗ tay mình đang đặt, phì một tiếng, rút ra đánh Đường Mị một cái.

Đường Mị bị đánh cũng tỉnh dậy, hai tay quơ quơ, không ôm được ai, mở mắt ra liền nhìn thấy Tôn Tôn.

Hai cô gái nhìn nhau.

- Tiểu hồ ly tinh, cả nữ nhân mà cô cũng quyến rũ à?

Như lần trước Đường Mị lại nghiến răng thét lên:

- Liên quan gì tới tôi, ai ôm tôi luôn miệng gọi chồng ai chồng ơi.

Tôn Tôn càng giận:

- Ai nhào lên người tôi hôn chứ hả?

Đường Mị hiểu rõ, bây giờ mà rơi xuống thế hạ phong thì chuyện mất mặt tối qua bị đổ hết lên người mình, sau này đối diện với Tôn Tôn rơi xuống thế yếu:

- Dù sao tôi cũng không bằng cô, cô nhìn lại mình đi, ngay cả.. cả quần nhỏ cũng cởi ra rồi.

Tôn Tôn quyết định hôm nay phải rửa tay một vạn lần:

- Tại tôi coi cô là Tần An, vợ chồng với nhau làm chuyện đó là bình thường.

Đường Mị nghiến răng thừa nhận:

- Vợ chồng.

Tôn Tôn dài giọng chế nhạo:

- Hôm nay tôi gọi Tần An là chồng cho cô tức chết.

Nói thì nói thế Tôn Tôn không có cái gan ấy, vội vàng rời giường, xem ra không còn sớm nữa, phải mau mau về nhà, còn phải nghĩ giải thích với cha mẹ ra sao, nếu nói đi với Tần An sẽ không có vấn đề, chỉ là hơi xấu hổ, nhưng chẳng may cha mẹ hỏi Tần An, rồi lộ thì sao? Cô không muốn để Tần An biết mình ở cùng Tôn Tôn cả đêm.

- Cô dám gọi thì tôi cũng dám.

Đường Mị càng mau chóng mặc quần áo, hôm nay cô phải biểu diễn, giờ không như trước kia, cô tái xuất trong trường phải áp chế được Tôn Tôn, cô chưa biết Tôn Tôn không biểu diễn.

Tôn Tôn đang chuẩn bị rời phòng ngủ đi tắm rửa cho hết mùi rượu thì thấy Đường Mị đi giật lùi lại từ cửa.

- Tần An..

- Còn gọi tôi là Tần An, cô vẫn say à? Tránh ra cho tôi đi.

Tôn Tôn gạt Đường Mị sang bên:

- Cô mới say ấy.

Đường Mị vội ngăn cản:

- Hôm qua Tần An và Diệp Trúc Lan tới đây.

- Làm sao cô biết?

Tôn Tôn hết hồn, vội giữ tay nắm cửa, cứ như Tần An và Diệp Trúc Lan có thể phá cửa xông vào bất kỳ lức nào vậy:

- Họ đang ngủ ở ghế sô pha.

- Hả?

Tôn Tôn quẫn bách, cảm giác như bị bắt gian tại giường vậy, bất kể cô có thông minh nhanh trí thế nào cũng không biết phải làm sao, luống cuống tìm điện thoại:

- Tội gọi điện thoại cho Tần An, bảo cậu ấy đi chỗ khác.

- Cô điên à, thế khác nào đánh thức cậu ta, trước khi đi thế nào cũng cười chết chúng ta.

Đường Mị gạt phắt đi, con tiểu hồ ly tinh này chỉ biết đấu khẩu với mình, chẳng có tí đầu óc nào hết:

- Vậy phải làm sao, chúng ta không thể ở đây mãi được.

Tôn Tôn trừng mắt lại, không quết hôm qua hai người họ tới lúc nào? Khi đó mình đã ngủ chưa? Hay vẫn cùng Đường Mị làm bậy, nếu mỗi Tần An còn đỡ, nhưng còn cả Diệp Tử, nha đầu đó thế nào cũng nắm lấy điểm yếu này trêu chọc mình suốt, thế thì không còn cái lỗ nẻ nào mà chui nữa:

- Đang ngủ, ôm nhau thân thiết lắm.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch