Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 972: Kỳ nghỉ thế là hết. (2)

Chương 972: Kỳ nghỉ thế là hết. (2)


Đường Mị giọng chua lè, mình uống say coi con hồ ly tinh là Tần An, còn Tần An thực sự ôm tiểu tình nhân ngủ thoải mái:

- Chúng ta lén trốn đi.

- Đành thế, cô đi trước đi.

Đường Mị he hé cửa, không thấy động tĩnh gì, đẩy Tôn Tôn một cái:

- Cô đi đi.

Tôn Tôn không ngốc, nếu đột nhiên Tần An tỉnh lại thì sao?

- Chơi kéo búa bao.

Kết quả Đường Mị thua, trừng mắt với Tôn Tôn, rón rén đi qua phòng khách, tới cửa vẫn không thấy hai người kia có động tĩnh gì, đưa tay mở then cài, không ngờ..

Cạch!

Một tiếng động tuy không lớn nhưng trong lúc căng thăng thế này vô cùng bắt tai, cái giày cao gót của Đường Mị rơi xuống đất, Tôn Tôn không còn hồn vía nào ngồi thụp xuống, hai tay ôm tai, mãi một lúc sau ngẩng đầu lên thấy Đường Mị đang cười nhạo mình.

- Cô...

Tôn Tôn giận lắm, không ngờ Đường Mị vô sỉ như thế, biết vậy mình đi trước hại cô ta một vố:

Tiếc là quá muộn rồi, Đường Mị đã ra ngoài, không ngờ đóng cửa thật mạnh.

Rầm!

Tôn Tôn bất chấp, cuống cuồng khom người chạy đuổi theo.

Rầm!

Cửa đóng sầm lần nữa.

Tiếng động mạnh đánh thức đôi tình nhân đang say giấc, lờ mờ mở mắt ra chỉ thấy bóng người lom khom lao ra khỏi cửa.

- Á, chạy rồi, mình phải bắt bọn họ.

Diệp Trúc Lan bò ngay dậy, ra được tới cửa thì bóng dáng hai người kia đã biến mất sau rặng cây:

- Tần An, họ chạy rồi.

- Chạy thì chạy, chúng ta còn có ảnh chụp mà.

Tần An theo thói quen vươn mình một cái ngáp thật to, không ngờ đau toát mồ hôi lạnh, cảm giác không ổn, nói:

- Thôi bạn về tìm Tôn Tôn đi.

- Không, mình ở lại chiếu cố bạn.

Diệp Trúc Lan chưa quên hôm qua Tần An bị thương nặng ra sao, cả đêm nằm im không làm chút chuyện xấu nào:

- Không cần đâu, mình gọi điện bảo chú Vương đưa tới bệnh viện là được, bạn cõng được mình không? Về đi, mẹ bạn phát hiện đấy.

- Phải đi bệnh viện à? Nghiêm trọng thế sao?

Diệp Trúc Lan lo lắng không thôi, ngày nào Tần An chưa chạy nhạy tung tăng, cô còn chưa yên tâm:

- Đi kiểm tra một chút cho yên tâm thôi, có chuyện gì được chữ? Ngoan, đi về đi, đừng để mẹ bạn phát hiện ra, đó mới là chuyện nghiêm trọng, hiểu không?

Tần An nắm tay Diệp Trúc Lan:

- Có người lớn chiếu cố mình rồi.

- Hôm qua mình chiếu cố bạn rất tốt đấy thôi.

Dỗ dành một lúc Diệp Trúc Lan mới đi, Tần An gọi điện cho Vương Hồng Kỳ, sau đó tới bệnh viện trung tâm.

Trong bệnh viện lúc nào cũng có mùi nước khử trùng, rất gay mũi, Tần An kiểm tra xong nằm trên giường đợi, lát sau Vương Hồng Kỳ đi lấy kết quả về nói:

- Kỳ nghỉ Quốc Khánh của boss hết rồi, trật khớp, cần nẹp cố định.

- Nghiêm trọng vậy à?

Tần An cho rằng tối đa sưng chút, chịu đau thời gian là chẳng sao:

- Quan trọng là bị thương từ tối qua sao lại tới giờ mới đi khám? ? Cái này mà xử lý sớm thì không có vấn đề gì, giờ thì phiền rồi..

Vương Hồng Kỳ nói phiền, nhưng thực tế chẳng quá để ý, người làm lính coi vết thương nho nhỏ này vào đâu, nhất là thiếu niên đang tuổi xương cốt phát triển, chẳng lo để lại hậu quả:

- Phải nằm cả tuần à?

Tần An mặt như đưa đám:

- Một tuần là nằm ở bệnh viện, về nhà phải tiếp tục điều dưỡng, dân gian có câu thương gân động cốt một trăm ngày cơ mà. Boss không cần một trăm ngày nhưng một tháng là cái chắc.

Vương Hồng Kỳ lắc đầu, nếu tối qua đến nhà hắn nắn lại, tối đa là hai tuần, hắn lúc nào cũng có mấy thứ thuốc chữa vết thương gân cốt.

Tần An đành chỉ biết hi vọng vào năng lực hồi phục của thân thể thôi, phúc họa đúng là không thể nói trước, ai mà nghĩ chơi xích đu với Diệp Trúc Lan mà cũng xảy ra chuyện.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch