Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 973: Biểu diễn cho ai xem. (1)

Chương 973: Biểu diễn cho ai xem. (1)



- Tôi đi làm thủ tục nhập viện, có cần thông báo với với hiệu trưởng Tần không?

- Không cần đâu, cha mẹ tôi mà biết sẽ thương tâm lắm, tôi chẳng có vấn đề gì nghiêm trọng, tốt nhất là không để họ biết.

Tần An lắc đầu, nhất là mẹ, thế nào cũng đau lòng hơn cả bản thân bị thương, còn chạy lên thành phố nữa, Diệp Tử lộ ra thì hỏng:

Loại chuyện này Vương Hồng Kỳ không tự ý quyết định, gật đầu ra ngoài, hắn có số di độc cục trưởng cục về sinh, liên hệ kiếm cho Tần An phòng riêng.

Tần An ủ rũ nằm ở bệnh viện, hội diễn văn nghệ của Nhất Trung vẫn tưng bừng bắt đầu, dù sao là hội diễn mừng Quốc Khánh, cho dù trường học không hề yêu cầu, học sinh vẫn biết phải làm thế nào, trừ những ca khúc cách mạnh yêu nước, còn có cả sân khấu diễn lại vở kịch giải phóng kinh điển.

Tiết mục đầu tiên là bài đồng ca quốc ca của nắm thứ nhất, khiến toàn bộ lãnh đạo và giáo viên, học sinh đứng lên hát theo, đại hợp xướng đúng là hào hùng khí thế, khiến không khí sôi lên ngay từ phút đầu.

- Anh kích động cái gì chứ?

Đường Mị không đứng lên cũng chẳng hát, ngồi trong góc không ai chú ý nhìn Trương Tiểu Phi mặt đỏ bừng bừng:

- Không biết nữa, tôi nghe cứ như có lửa cháy trong tim, mắt cay xè.

Trương Tiểu Phi ngượng ngùng nói:

- Cậu ta tới chưa?

Đường Mị chẳng có cảm xúc gì:

- Chưa ạ.

- Vậy tôi hát cho ai nghe?

Đường Mị vuốt ve chiếc ghita mới tinh, ngón tay mịn màng đầy vết xước làm người ta đau lòng:

Mùa thua vàng ở Tương Nam, thời tiết nóng nực, mấy nghìn con người chén chúc trong đại lễ đường càng nóng hơn, mùi mồ hôi tán phát trong không khí, làm người ta thêm vài phần nóng nảy.

Quạt trần xoay tròn yếu ớt, quạt thông gió trên tường chạy ầm ầm, nhưng chẳng át được bầu không khí ồn ào.

Sau rất nhiều tiếng vỗ tay cho có lệ, cuối cùng tới tiết mục lớp 156, khi Ngải Mộ xinh đẹp mặc Hán phục cung đình xuất hiện, hạ chiếc quạt đàn hương xuyên thấu để lộ ra dung mạo mỹ lệ, tiếng trống tức thì vang lên thình thình.

Phảng phất vô số tiếng tim đập thiếu niên phía dưới hòa cùng với nhịp trống, không ngờ Ngải Mộ đẹp như thế, ai có thể ngờ nhìn thấy Hán phục cung đinh hoa mỹ ngoài đời thực.

Tiếng vỗ tay nối nhau vang lên, mỗi lần chiếc quạt xoạch một tiếng xòe ra, đều tạo nên một loạt tiếng hò hét cao trào.

- Ngải Mộ tuyệt vời.

- Sổ một.

- Điểm tuyệt đối.

Sau khi tiết mục kết thúc, tiếng vỗ tay vang mãi không dứt, Ngải Mộ và các bạn diễn liên tục cúi chào, tới khi màn sân khấu kéo xuống, ôm lấy nhau mặt đỏ bừng bừng, ai cũng biết, giải nhất hôm nay thế nào cũng thuộc về bọn họ.

Uy hiếp lớn nhất là lớp 158, nhưng Tôn Tôn không biểu diễn thì rất khó nói, dù là tiết mục tập thể, nhưng thiếu đi nhân vật trung tâm khiến người ta sôi trào như Ngải Mộ, khó mà có ủng hộ như vừa rồi.

- Tiết mục tiếp theo là của ai?

Trần Duyên bạn cùng bàn cũ của Ngải Mộ vỗ vỗ gò mã vẫn đỏ au vì hưng phấn, thì ra được đứng trên sân khấu nhận nhiều tiếng vỗ tay lại có cảm giác thỏa mãn như thế:

- Đường Mị.

Ngải Mộ không quá để ý, trì khi Đường Mị có giọng hát chấn kinh toàn bộ, nếu không tiết mục đơn ca khó mà áp được tiết mục tập thể:

Nhìn về phía lớp 156, không như năm ngoái, vị trí lớp 156 không quá tốt, từ sau sân khấu nhìn xuống chỉ thấy đen xì xì, không thấy gì cả.

Ngải Mộ đi xuống phía khán giả, đón nhận những lời chúc mừng của bạn học, nhưng không thấy Tần An đâu.

- Tìm Tần An à?

Chu Hướng Phong cười hì hì trêu:

Ngải Mộ đỏ mặt, nhưng vẫn gật đầu.

- Hôm nay cậu ấy không tới.

Lòng trầm hẳn xuống, không ngờ lúc mình xinh đẹp, cậu ấy lại không thấy, Ngải Mộ ngồi xuống bên Chu Hướng Phong, ánh mắt trống rỗng nhìn lên sân khấu, bao niềm vui phấn khích vừa rồi bay biến hết.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch