Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 974: Biểu diễn cho ai xem. (2)

Chương 974: Biểu diễn cho ai xem. (2)


Cửa lớn của đại lễ đường đóng lại, cửa bên khép hờ, đèn cũng điều chỉnh tối đi, làm sân khấu càng thêm rực sáng.

- Tiếp theo là màn đọc diễn của lớp 156.

Vì sao không nói tên người biểu diễn? Cho dù Ngải Mộ biết là Đường Mị, nhưng người khác không biết mà.

Tiếc vỗ tay lác đác trong bóng tối không mấy nhiệt tình, trên sân khấu cô gái thân hình mảnh mai mặc chiếc váy Bohemia màu vàng, kéo ghita lên sân khấu.

Ghita không để trong hộp, cánh tay nhu nhước cứ xách dây ghi ta kéo lên, dây đàn chạm rung lên phát ra tiếng động lộn xộn.

Tiếng vỗ tay lắng hẳn xuống, thái độ tùy tiện này làm nhiều vị khách mời nhíu mày.

Cô gái đầu cúi xuống, đi từng bước, cứ như sợ dẫm phải kiến vậy, nhưng trông không có vẻ gì là rụt rè sợ hãi, vì cô còn đứng lại đá vụn giấy trên sân khấu.

- Là cô ấy..

- Đúng rồi, đúng là cô ấy rồi.

Có tiếng kêu kích động ở hàng ghế gần sân khấu truyền đi, vài người không hiểu gì.

Cô gái đứng giữa đèn sân khấu vằng vằng như trăng rằm cực kỳ xinh đẹp, mái tóc đen dài được buộc thành từng bím tóc nhỏ, mang phong tình lãng mạn của các thiếu nữ du mục.

Kệ tiếng hô kích động phía dưới, cô gái chưa biểu diễn mà thử đàn, không ngờ chẳng hỏng hóc gì, chất lượng âm thanh rất tốt, cười nhạo:

- Ghita chưa hỏng, vậy tôi phải hát thôi, vốn nghĩ nó mà hỏng thì khỏi hát.

Không ai cười theo, mọi người cảm nhận được sự tùy ý của cô gái, hoàn toàn không coi biểu diễn ra gì, cũng chẳng coi quan khách rất có địa vị xã hội ở dưới ra gì.



Mặc dù là phòng bệnh riêng, nhưng không thể hi vọng bệnh viện cung cấp phục vụ như nhà khách, còn chưa kể mùi thuốc sát trùng nồng nặc, mà chả biết có sạch sẽ không?

Tần An không chịu nổi cái mùi này, duy nhất may mắn là bác sĩ tới kiểm tra lần nữa nói không cần nẹp cố định, chỉ cần dùng thuốc đúng giờ, tránh vận động mạnh trong vòng nửa tháng là được. Tần An thấy nằm viện có gì hơn đâu, lại chẳng phải bệnh có thể nguy hiểm tới tính mạng bất kỳ lúc nào mà phải theo dõi 24/7, nên dứt khoát đòi về nhà.

Xe cấp cứu đưa Tần An về tận tiểu khu, được dùng cáng đưa tới nhà, cuối cùng đặt y nằm trên giường mà không đau đớn chút nào.

Vương Hồng Kỳ đợi Lý Thục Nguyệt trở về mới rời đi.

- Em làm cái gì thế, đến sáng cũng không thấy về, cứ tưởng chơi cùng Tôn Tôn và Diệp Tử, vậy mà thành ra thế này.

Lý Thục Nguyệt nhìn Tần An nằm bẹp trên giường đau lòng hết sức:

- Chỉ nằm một thời gian là khỏe thôi chị, có vấn đề gì đâu, cho chị cơ hội chăm sóc em mà.

Tần An vừa an ủi Lý Thục Nguyệt vừa cười hì hì, đôi người bị thương chẳng sao, người thân lại càng cần an ủi:

- Thèm vào chăm sóc em.

Lý Thục Nguyệt thấy Tần An vẫn còn cười được thì suýt nữa đánh y một phát:

- Chị, nhà có gì ăn không, em còn chưa ăn sáng, trong bệnh viện cũng chẳng hứng thú ăn gì cả.

Tần An không dám mồm mép nữa, xoa bụng nhăn nhó:

- Sáng nay làm bánh bao, em không về vẫn còn đó.

Lý Thục Nguyệt đứng dậy:

Tần An đúng là đói meo, hai cái bánh bao không nhân to như cái bát chỉ ngoạm vài miếng là vào bụng:

- Chị, đừng nói chuyện này với trong nhà nhé, cha mẹ em khỏi lo.

- Thế làm sao được.

Lý Thục Nguyệt thấy đã phải vào bệnh viện là chuyện lớn rồi, không báo về nhà một tiếng sao được:

- Không sao, thương tích nhỏ thôi mà, chị không phải không biết, hồi nhỏ em leo tường leo cây, ngã còn ít à? Chẳng qua cũng chỉ là va chạm chút thôi, thừa cơ không phải đi học nữa.

Tần An nói thế chứ, thật ra nghĩ tới trường ngắm nhìn nữ sinh trong bộ đồng phục đẹp đẽ mới dễ phục hồi, tiếc là chẳng ai cho y nằm đống ở đó.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch