Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 975: Tôi muốn có một cái nhà. (1)

Chương 975: Tôi muốn có một cái nhà. (1)



Không nói cho trong nhà chứ Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan thì phải báo rồi, Diệp Trúc Lan cả ngày cầm diện thoại nóng ruột chờ tin.

Hai cô gái tới nơi, cửa vừa mới đóng lại, Tôn Tôn bật khóc:

- Hai người các bạn, đêm hôm khuya khoắt chạy ra ngoài chơi, lấy mình làm cớ đã đành đi, chơi cái gì mà thành ra thế này...

- Lần sau không dám nữa.

Diệp Trúc Lan thè lưỡi:

- Còn có lần sau à?

Tôn Tôn hết sức tức giận nhìn Diệp Trúc Lan:

- Còn cười được nữa, Tần An đã thế này rồi, bạn vui lắm phải không?

- Không phải, tối hôm qua mình đã khóc rất lâu rồi, hôm nay không khóc nữa, nhường bạn khóc.

Diệp Trúc Lan thấy cửa đã đóng liền liền đá dép đi trèo lên giường nắm tay Tần An:

- Mình cũng không khóc nữa, hai bạn bị làm sao thế, mình khóc rồi, còn cười được.

Tôn Tôn giận dỗi lau nước mắt:

- Không phải thấy bạn khóc mà cười, do nhớ lại chuyện tối qua giữa ai đó và Đường Mị thôi.

Cho dù cười làm cánh tay và mông đau, Tần An vẫn không nhịn được cười:

- Mình... Mình và Đường Mị làm gì?

Tôn Tôn định chối, định làm ra vẻ không làm gì hết, song chưa gì má đã đỏ:

Diệp Trúc Lan làm bộ tủi thân:

- Tần An, Đường Mị cướp mất Tôn Tôn của mình rồi, hai người họ thân thiết như thế, giờ mình chỉ còn bạn.

- Nói linh, mình và Đường Mị làm gì chứ, uống say sau đó ngủi thôi.

Tôn Tôn phủ nhận tới cùng, nếu không cô chỉ còn đường chui xuống gầm giường thôi:

- Ừ, đúng là uống say rồi ngủ, thiếu chút nữa làm Đường Mị từ con gái thành phụ nữ rồi.

- Cậu... Cậu nói gì?

Tôn Tôn mặt đỏ rừng rực:

- Không có ý gì, kỳ thực chuyện này cũng thường xảy ra thôi, nhiều cô gái trước khi gặp được cô gái quan trọng nhất trong đời mình đều cho rằng mình mình thích con trai.

Tần An làm cái bộ mặt bi ai vô kể:

- Cậu nói gì thế?

Người hỏi là Diệp Trúc Lan, cô không hiểu ý Tần An:

- Đường Mị và Tôn Tôn, họ là đồng tính nữ, thường gọi là bách hợp ấy, kỳ thực không sao cả, chuyện này không phải lỗi của ai.

Tần An đáng thương nhìn Diệp Trúc Lan:

- Diệp Tử, mình chỉ còn bạn thôi, bạn đừng để bị Tôn Tôn lừa mất... Nếu ba người các bạn ở bên nhau, nhớ cho mình đi theo, không tội nghiệp mình lắm.

Diệp Trúc Lan vỡ lẽ, hoảng sợ nhìn Tôn Tôn:

- Chẳng trách Tôn Tôn cứ thích ôm mình ngủ.

- Diệp Trúc Lan... Rõ ràng lần nào cũng là bạn rúc vào lòng mình, đẩy ra không được...

Tôn Tôn bị hai người họ tung hứng muốn phát điên rồi:

- Bọn mình nhìn thấy hết rồi, đừng phủ nhận nữa, không sao cả.

Diệp Trúc Lan an ủi:

- Tần An, bạn không ngại mình từng bị Tôn Tôn ôm quá chứ, mình vẫn còn thuần khiết...

Tần An định nói gì nhưng nhìn thấy Tôn Tôn không còn lúng túng xấu hổ nữa chuyển sang lạnh như tiền rồi, vội kéo tay Diệp Trúc Lan, cười nịnh:

- Tôn Tôn, đừng giận... Đùa thôi mà, Đường Mị đâu.

- Đùa à?

Tôn Tôn đương nhiên không ngốc để bị Tần An làm nghi ngờ xu hướng tình cảm của mình, cô cũng chuẩn bị bị họ trêu rồi, song hai người này quá lắm, cười nhạt:

- Hai người đợi đó, khi Tần An khỏe rồi, mình xử lý cả hai luôn một lúc.

- Đường Mị đâu rồi?

Diệp Trúc Lan vội đánh trống lảng, cô quá rõ Tôn Tôn nhiều lúc rất hẹp hòi, bị trêu đùa như thế, khẳng định sẽ nghĩ cách báo thù:

- Vẫn ở trường biểu diễn, là bài hát cũ, tên là Tôi muốn có một ngôi nhà, hát khó nghe chết mà cũng lên biểu diễn.

Tôn Tôn bĩu môi, tối hôm qua trước khi hai người say khướt, Đường Mị có lè nhè nói tới chuyện này, bằng vào giọng cô ta, làm sao giành giải được:

- Tôi muốn có một cái nhà, một nơi không cần hoa lệ, khi tôi mệt mỏi, tôi sẽ nghĩ tới nó. Tôi muốn có một cái nhà, một nơi không cần rộng, khi tôi.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch