Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 976: Tôi muốn có một cái nhà. (2)

Chương 976: Tôi muốn có một cái nhà. (2)
Trúc Lan cũng rất hay hát, nhưng mà tuyệt đại đa số các bài hát cô chỉ ngâm nga được vài câu thôi, lần này cũng thế:

-... Mình quên rồi, tiếp theo thế nào ấy nhỉ? Có phải bài hát này không?

- Đúng rồi, tiếp theo là …. khi tôi bị sợ hãi, không cần phải sợ nữa. Diệp Tử hát còn hay hơn Đường Mị.

Tôn Tôn cười, nhưng lại chợt nghĩ, hiện giờ ba người đều có một ngôi nhà, nhưng tương lai ba người tạo thành gia đình riêng thực sự, có phải quá kỳ quái không?

Diệp Trúc Lan đắc ý lắm, thì ra mình có thứ hơn Đường Mị.

- Hôm nay tiết mục của Ngải Mộ vô cùng xuất sắc, Đường Mị sẽ không được giải đâu, cô ta sẽ mất mặt lắm.

Tôn Tôn biết Đường Mị là người làm cái gì cũng sẽ làm tốt nhất, lần này không được giải, sẽ cười vào mặt cho cô ta tức:

- Chắc là sẽ có giải thôi... Trường học không dám không nể mặt cô ấy đâu.

Diệp Trúc Lan hâm mộ Đường Mị nhất là có thể thoải mái đi sớm về muộn, thích học thì học, thích bỏ là bỏ, không ai dám quản. Cô hỏi cha cô rồi, cha cô nói hẳn là vì cha mẹ Đường Mị là nhân vật rất lớn, đó là đặc quyền:

- Nếu cô ta mà vẫn hát khó nghe như hôm qua...

Tôn Tôn ngừng lại, cô không muốn nhắc tới đề tài tối qua nữa:

Hai người nói chuyện một lúc mới nhận ra nãy giờ Tần An không nói gì cả, quay sang thấy y đang ngây người nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt trống rỗng chẳng hề có tiêu cự.

- Tần An, làm sao thế, vết thương vẫn đau à?

Tôn Tôn lo lắng hỏi:

- Có phải mình đá phải bạn không?

Diệp Trúc Lan vội vàng tránh Tần An ra một chút, cô có thói quen hưng phấn lên là vung tay vung chân loạn xạ:

- Không... Mình đang nghĩ, Đường Mị hát Tôi muốn có một cái nhà sẽ rất hay, cô ấy chất giọng lẫn kỹ thuật đều không bằng Tôn Tôn, nhưng hát bài này hay nhất.

Tần An đưa tay quệt khóe mắt, tìm bàn tay nhỏ của Diệp Trúc Lan, nắm vào tay:

- Vì sao?

Tôn Tôn không phục:

- Vì hát không phải chỉ cần thuộc nhạc và ca từ, muốn hát hay, phải dung nhập tình cảm của mình, để tiếng hát phát ra từ tim mới dễ làm người ta cảm động... sự cố chấp của cô ấy...

Tần An không biết đây có phải là ý trời không, nếu y không bị thương, nếu hôm nay y tới lễ đường, nhìn Đường Mị cô độc trên sân khấu hát bài hát đó, liệu y có thể kìm lòng được không? Rất khó trả lời:

Chuyện của y và Đường Mị, nếu như có một người bàng quan hiểu hết tất cả nhìn vào, Tần An biết thế nào mình cũng sẽ bị mắng chửi là giả dối, phụ bạc, tàn nhẫn vô lương tâm.

Tình cảm là thứ không thể do lường tính toán, nhưng dùng lý do lạnh lùng nhất hiện thực nhất gây tổn thương nhất để lựa chọn, chỉ một mình Diệp Trúc Lan đã đủ để y không thể lựa chọn Đường Mị, huống hồ còn có Tôn Tôn.

Hai cô gái này phân lượng quá lớn trong lòng y, y sẽ biến mất, tới thế giới của họ để tìm kiếm. Một nam nhân vì gia đình, vợ, con, cha, bạn bè, anh em không thể chết, nhưng đó không còn là y nữa, một nam nhân trong mắt đa phần mọi người là thành đạt, hiền hòa, lại lạnh lùng bố trí một vụ mưu sát.

Đều là vì họ.

Tình cảm không thể dùng hi sinh bao nhiêu để đong đếm sâu hay cạn, càng không thể nói tới lý trí, vào thời khắc Tần An đứng ở sân bóng rổ xi măng ở Sơ trung Thanh Sơn, y biết bất kể mình lựa chọn thế nào cũng là sai.

Y không thể bỏ Đường Mị, quả cân nắm trong tay cô để đặt lên cái cân của Tần An là cô, là con gái, là ngôi nhà ba người.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch