Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 977: Trời sinh biết làm cha. (1)

Chương 977: Trời sinh biết làm cha. (1)



Muốn thay đổi cô ấy giống như làm Tôn Tôn, Diệp Trúc Lan tiếp nhận chuyện ba người ư?

Thay đổi một nữ nhân trường thành, có quan niệm gia đình, trải qua cuộc sống vợ chồng, trong tình huống đối phương không thể bị tiền bạc hay quyền lực lay chuyển, là điều không thể.

Tần An không nhìn ra bất kỳ cơ hội nào, y sẽ nỗ lực, y sẽ không để thua Đường Mị, nhưng y không thấy hi vọng.

Buổi trưa ăn cơm xong, Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn về nhà một chuyến, tin tức Tần An bị thương có thể dấu người nhà ở trấn Thanh Sơn, nhưng không thể dấu Khuông Vịnh Mai và Trọng Hoài Ngọc, tất nhiên không thể nói là đêm qua chơi xích đu được, sửa thành sáng nay Tần An dậy tập thể dục, sau đó tới tiểu khu Thanh Viên, ngồi trên xích đu đợi Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan mua đồ ăn sáng, thế là bị ngã xuống.

Như thế Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn tối qua thế nào cũng cần phải nói dối cho kín kẽ.

Một lời nói dối sẽ cần vô số lời nói dối đề che dấu, đó là câu danh ngôn, cũng là lời cảnh cáo.

Tần An không biết mình có thể nói dối tới khi nào, nghĩ tới mẹ Tôn Tôn là y đã thấy đắng miệng, muốn hưởng thụ hạnh phúc tất nhiên là phải có hi sinh.

Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan vừa mới đi không lâu thì Tề Mi xách cái túi cực lớn mang hoa văn bàn cờ ủ rũ gõ cửa phòng.

- Sao lại tới đây giờ này?

Lý Thục Nguyệt ngạc nhiên, thường vào giờ này Tề Mi tới nới đó ngủ trưa:

- Buổi sáng cô vội vội vàng vàng chạy mất, gọi điện không nhận, vừa vặn nữ nhân kia lại tới, tôi liền tới đây.

Tề Mi ném cái túi lên ghế sô pha, lười nhác ngồi xuống, thấy Lý Thục Nguyệt không sao thì yên tâm:

- Có chuyện gì thế?

- Điện thoại để trong phòng rồi... Tần An sáng nay chơi xích đu, thế là xích bị đứt, ngã xuống.

Lý Thục Nguyệt giải thích:

- Phải vào viện.

- Chơi xích đu tới bị thương?

Tề Mi đứng dậy đi vào phòng Tần An, thuận tay kéo chăn trên người y:

- Bị thương ở đâu thế?

Lý Thục Nguyệt đi theo sau, nhìn thấy Tần An để mình trần mặc mỗi cái quần đùi, vội kéo chăn che đi:

- Thương ở mông và vai, đã bôi thuốc rồi, nửa tháng nữa là khỏe.

- Phì, làm như thèm nhìn lắm ấy, nhìn cũng có mất miếng thịt nào của cô đâu.

Cái mồm Tề Mi lúc nào cũng khiến người ta liên tưởng tới chuyện ái muội:

- Sao lại bất cẩn như thế, em không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho Tần Thấm và Thục Nguyệt chứ, em có làm sao, hai mẹ con họ biết thế nào?

Lý Thục Nguyệt mặt nóng ran, nhưng mà chỉ có thể vờ vịt không nghe thấy cho qua, càng cãi nhau với Tề Mi, càng xấu hổ hơn thôi.

- Chị Tề, sao qua đây, hình như không phải tới thăm em, ngay cả hoa quả cũng không có.

Tần An vừa rồi mải thất thần suy nghĩ về Đường Mị, không chú ý:

- Vậy chị đi mua nhé?

- Không cần nữa, tới thăm là tốt rồi.

- Cô xem, bình thường thì như trẻ con, chơi xích đu tới mức ngã nằm bẹp giường, vậy còn giả vờ giả vịt nói khách sáo như người lớn.

Tề Mi ngồi xuống mép giường, vắt chéo chân hỏi:

- Chị ở đây vài ngày có gì bất tiện không?

- Có gì mà bất tiện, chẳng phải chị chưa bao giờ tới đây ở, có phải là chị Diệp Thanh tới không?

Lần trước Tề Mi tới đây ở một thời gian cũng là vì Diệp Thanh tới, cảm thấy ủy khuất, không muốn ở một mình, nên tới tìm người an ủi, Tần An nghĩ lần này cũng thế:

Tề Mi đang cười đột nhiên mặt lạnh đi.

- Chị Tề.

Tần An biết mình xưng hô với Diệp Thanh thân thiết làm Tề Mi giận rồi, cười nịnh:

Tề Mi lúc này mới cười, nhìn Lý Thục Nguyệt:

- Nam nhân của cô lợi hại thế, người ta vừa đổi sắc mặt là đoán ra tâm tư ngay.

- Tôi đi pha trà.

Lý Thục Nguyệt ra ngoài luôn, ở đây không biết Tề Mi lại nói lăng nhăng cái gì, lần trước khó khăn lắm mới thuyết phục Tề Mi là mình và Tần An không có gì hết, ai ngờ cô ấy lại như thế:

- Tần An, cảm giác thế nào? Sao không ở nằm viện.

Tề Mi không đùa nữa:

- Em chỉ ngã thôi, không gãy xương, không quá nghiêm trọng, bác sĩ nói nằm ở nhà cũng được, chị cũng biết ở bệnh viện khó chịu lắm.

- Có cần chị liên hệ với bệnh viện...

Tề Mi nói tới đó tự xua tay:

- Thôi, em thì cần gì chị giúp, vậy chóng khỏe nhé.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch