Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 978: Trời sinh biết làm cha. (2)

Chương 978: Trời sinh biết làm cha. (2)


- Cám ơn chị.

- Phải rồi, đây là cơ hội đấy, lần trước chị xem bộ phim chiến tranh kia, em chồng bị thương, chị dâu chăm sóc, chăm sóc rồi sinh tình cảm, đấy là chuyện thường. Thế nào, có cần chị thúc đẩy cho một ít không?

Tề Mi nhìn bóng lưng Lý Thục Nguyệt bên ngoài, ghé vào tai Tần An, hưng phấn nói:

- Em bị mẹ em kéo tai nhiều quen rồi, không sợ đau, không sợ ngứa, có điều sao chị suốt ngày lấy chuyện này ra trêu chọc thế, không buồn cười tí nào đâu, để chị dâu nghe thấy, liên lụy tới em.

Tần An không hiểu nối tâm lý của Tề Mi, nếu là đùa vui thì một hai câu là đủ, Tề Mi có vẻ rất hào hứng chuyện này:

Nghe Tần An nói thế, Tề Mi đưa tay kéo tai y:

- Tại hai đứa cứ che che dấu dấu, dấu diếm người khác là tất nhiên, nhưng cả hai đều có ý, lại dấu diếm nhau, không phải làm khổ nhau à?

- Chị rảnh rỗi quá nhỉ.

Tần An biết ngăn cách giữa y và chị dâu là gì, y không định phá vỡ, không dám, cũng không thể chủ động, càng không cần nói chị dâu:

- Chứ còn không à, cô ta vừa mới tới, Đường đại bí thư uy phong liền như chuột, chướng mắt, chị phải kiếm chỗ vắng vẻ xa xôi ở. Ài, như nữ tử thời xưa bị đầy vào lãnh cung ấy, chẳng ai hỏi tới:

Tề Mi thực ra nghĩ thoáng hơn nhiều, trước kia thấy vì sĩ đồ của Đường Khiêm Hành, chấp nhận hi sinh, đến khi Diệp Thanh xen vào cuộc sống của mình, mới biết sự ghen tuông không dễ áp xuống được, bây giờ mới dần dần thích ứng, từ từ điều chỉnh tâm thái, có thể nhắc tới nửa đùa nửa thật, chứ không phải là u oán giận dỗi nữa:

- Thế là không được, tự đặt bản thân vào vị trí người thứ ba, chị mới chính là nữ nhân đầu tiên của chú Đường, còn cô gái si tinh kia hay là tiểu thư gia thế, chẳng qua đều là chị nới tay cho thôi.

Tần An cũng biết không phải ai cũng tự tin như Đường Mị, cô ấy là độc nhất vô nhị:

- Chuyện này còn chú ý trước với sau à, thôi đi, những lời này em giữ lại sau này đi mà đả thông cho mấy cô bé kia, chuyện của em sớm muộn cũng bại lộ thôi, không phải ai cũng rộng lượng như chị đâu.

Tề Mi nhắc nhở, cảm giác Tần An còn quá Đường Khiêm Hành:

- Biết thế rồi thì chị đừng gây phiền phức cho em nữa, thôi, em ngủ đây, bị thương dễ mệt... À phải, lát nữa Tần Thấm về, đừng nói em ngã xích đu..

Tần An biết trong lòng Tần Thấm, mình không gì không làm được, vậy mà ngã xích đu như trẻ con, hình tượng của mình sẽ bị tổn hại:

Người làm cha đều hết sức giữ gìn hình tượng trước mặt con cái, trong mắt rất nhiều đứa con, cha mình là người lợi hại nhất trên đời, cho dù lớn lên hiểu đó không phải sự thực, nhưng tâm lý vẫn muốn dùng hình tượng vĩ đại nhất để hình dung cha mình.

- Vậy phải nói thế nào? Chị thấy Tần Thấm sẽ khóc rất thương tâm.

Tề Mi có chút hả hê, cô đang rất buồn chán, mỗi lần tới đây luôn có nhiều chuyện vui:

Hai người đang nói chuyện thì Tần Thấm từ ngoài chạy vào, hai mắt long lanh nước, giày chưa cởi đã nhảy lên giường Tần An, giang tay ra.

Thì ra Lý Thục Nguyệt tranh thủ có Tề Mi trông Tần An, đi đón Tần Thấm về.

- Cháu làm gì thế?

Tề Mi tò mò hỏi:

- Đừng đem chú đi tiêm vào mông, đau lắm.

Tần Thấm hết sức đáng thương nói giúp Tần An:

- Được không ạ?

- Chú không phải tiêm, Tần Thấm thơm chú một cái là sẽ khỏe.

Tần An an ủi Tần Thấm:

- Vậy có phải uống thuốc không?

Tần Thấm nghĩ đã run, với nó mà nói tiêm và uống thuốc là hai chuyện đáng sợ nhất trên đời:

- Cũng không cần, nhưng mà chú không phải là trẻ con nữa, dù có tiêm cũng không sợ.

- Chú là lợi hại nhất, con trai lớp cháu bị tiêm là khóc cả buổi.

Tần Thấm rất kiêu ngạo:

- Này, đây chính là cái người ta gọi trời sinh biết làm cha đấy.

Tề Mi liếc nhìn Lý Thục Nguyệt, thấy ánh mắt Lý Thục Nguyệt dịu dàng hạnh phúc, thầm nghĩ nếu mà mình cũng một thân nuôi con, có em chồng thế này, có khi mình chủ động nhào vào lòng, giữ thật chặt lấy rồi tính sau.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch