Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 980: Mẹ vợ tới. (2)

Chương 980: Mẹ vợ tới. (2)
Như sáng nay đáng lẽ phải gọi điện cho dì, xảy ra chuyện luôn cần người nhà bên cạnh mới tốt, hôm nay không giận cháu nữa, đợi cháu khỏi rồi sẽ giáo huấn cháu sau.

Trọng Hoài Ngọc nghiêm mặt sờ trán Tần An:

- Bị thương chú ý xem có bị sốt hay không đấy.

- Cháu hiểu ạ, chỉ là cháu không muốn trưởng bối phải lo, ngay cả cha mẹ cháu còn dấu.

Tần An ngượng ngịu nói:

- Được rồi, các con ra ngoài đi, mẹ nói chuyện với Tần An.

Trọng Hoài Ngọc bảo Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan ra ngoài, lại nhìn Khuông Vịnh Mai:

Khuông Vịnh Mai rất muốn nghe xem Trọng Hoài Ngọc nói gì với Tần An, đành phải đi, người ta một tự lấy thân phận mẹ vợ, một tự động coi là con rể, lòng không khỏi suy nghĩ, nếu có người theo đuổi con gái mình thì nên có thái độ gì? Nhìn con gái, nụ cười đơn thuần của con khẽ lắc đầu, con gái còn lâu mới trưởng thành... Nhưng Tần An vốn theo đuổi Diệp Tử, nếu Diệp Tử mà nhận lời, thì giờ sẽ thế nào... ?

Ở trong phòng, Trọng Hoài Ngọc không nói gì cả, chỉ khẽ vuốt tóc Tần An, ánh mắt thêm phần hiền từ, không giống trưởng bối nghiêm túc vừa rồi.

- Dì.

Tần An không khỏi có chút khẩn trương:

- Dì và chú Tôn cháu luôn muốn có một đứa con, nhưng cháu cũng biết đấy, sức khỏe của dì không thích hợp, giờ có tốt hơn thì tuổi không phù hợp, nếu không người ta nói già không biết xấu hổ. Vợ chồng dì chỉ có mỗi Tôn Tôn thôi, nói thật là không đành gả nó đi, giống như đưa con mình cho người khác...

Trọng Hoài Ngọc khẽ thở dài, những lời này vốn chỉ có thể nghĩ trong lòng, hôm nay mới nói ra:

- Không phải là có thêm đứa con trai sao ạ, Tôn Tôn rất hiếu thuận.

Tần An nói rất thành khẩn, cha mẹ vợ như thế kiếm đâu ra, đổi lại là người khác, dù Tần An được chấp nhận, thế nào cũng bị lãnh đạm, thậm chí nói lời khó nghe, đâu như Trọng Hoài Ngọc, từ đầu tới cuối thân thiết hiền hòa:

- Với quan hệ của cháu và Tôn Tôn bây giờ, dì cũng coi cháu như con, nên hôm nay không khách sáo với cháu. Cháu là con trai, sau này phải chiếu cố Tôn Tôn cả đời, cháu nên biết đó là một trách nhiệm hạnh phúc nhưng cũng vô cùng nặng nề. Dì không mong cháu hiểu bây giờ, nhưng nhớ lời gì, suy nghĩ, dần dần lĩnh ngộ. Như hôm nay, nếu cháu có làm sao, cháu có biết là sẽ ảnh hưởng thế nào tới Tôn Tôn không? Có thế là ảnh hưởng cả đời, đó không phải chuyện mà người có trách nhiệm làm ra... Sau này cần giống nam tử trưởng thành, vững vàng đáng tin cậy, chuyện ngã xích đu như hôm nay, không thể xảy ra nữa.

- Cháu hiểu ạ.

Tần An hổ thẹn lắm, y ở cùng Tôn Tôn không nghịch ngợm như thế, song ở cạnh Diệp Trúc Lan lại là người khác, tâm tính trở nên vô cùng trẻ trung, giống như thiếu niên thực sự"

- Thế thì tốt, dì không cần nói nhiều... Dì muốn hỏi cháu chuyện này, khi nào cháu nói với cha mẹ cháu về Tôn Tôn.

Trọng Hoài Ngọc thấy hai đứa trẻ đã tới mức đi cả đêm với nhau không về, con gái đã trao thân cho con trai, vậy phía nhà gái coi như đã chắc chắn, giờ cần nhà trai thừa nhận, đôi bên qua lại, có lợi cho tình cảm của bọn trẻ, bên nhà gái cũng yên lòng hơn:

- Dì, dì đừng thấy cha mẹ cháu hay tự hào về cháu, nhưng mà trong nhà, cháu không có địa vị gì hết, đánh mắng rất tùy tiện, hè vừa rồi cháu ra sông bắt cá, về nhà bẩn thỉu bị mẹ cháu bẻ cành trúc đuổi đánh khắp nhà... nếu cha mẹ cháu mà biết chuyện cháu với Tôn Tôn, thế nào cũng bị thương nghiêm trọng hơn bây giờ, cháu vẫn là thằng nhãi con nghịch bùn thôi.

Tần An tuy nói thật thật giả giả, song không hề khoa trương, nghĩ tôi mà lạnh sống lưng, mẹ còn đỡ, chứ cha thì... Lần trước vì chuyện An Lạc khiến cha mặt lúc nào cũng âm u rồi, mẹ coi An Lạc như con dâu, mình lại trêu chọc vào cô học sinh cũ trong mắt cha là luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện, y sẽ chết rất thảm:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch