Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 981: Đêm hôm đó. (1)

Chương 981: Đêm hôm đó. (1)



- Người làm cha mẹ đều thế, con cái chẳng bao giờ lớn được, rồi chuyện này không gấp, vài năm nữa...

Trọng Hoài Ngọc nhìn vẻ sợ hãi của Tần An thì buồn cười lắm, cha mẹ Tần An là giáo viên, nghiêm khắc chuyện này là bình thường:

- Cháu nghỉ đi, dì dẫn chúng về, ngủ nhiều ăn nhiều sớm khỏe lại, bảo chị dâu cháu không cần chuẩn bị canh nữa, dì sẽ nấu canh cái gì đó bảo Tôn Tôn mang sang cho.

- Vâng ạ, vậy cháu có phúc ăn rồi, vừa xong Tần Thấm nhìn hũ chảy nước miếng.

Tần An không khách sáo, thiếu mỗi gọi mẹ thôi:

- À phải, giờ ai chiếu cố cháu ?

Ý Trọng Hoài Ngọc đương nhiên là Lý Thục Nguyệt là chị dâu không tiết bôi thuốc hay lau người cho Tần An:

Tần An chỉ điều hòa trong phòng:

- Không sao dì, nhiệt độ trong phòng không cao, nằm một chỗ không ra mồ hôi, cháu nhịn vài ngày là có thể tự tắm rửa rồi.

Cũng đành như vậy thôi, Trọng Hoài Ngọc không thể quá mức bận tâm tới những chuyện nhỏ nhặt này:

- Nếu thực sự không chịu được thì nhờ Tôn Tôn lau người giúp, cháu thế này không thích hợp vào phòng tắm, sàn nhà trơn lắm, nếu bị ngã càng tệ, ít hoạt động vẫn hơn.

Cũng không muốn con gái nhỏ thế phải chiếu cố người ta, nhưng mà chỉ đành thế, Tần An không muốn nói cho cha mẹ, người thân nhất ở bên chỉ có Tôn Tôn và chị dâu, chị dâu không tiện, còn nó và Tôn Tôn có quan hệ kia rồi, còn ai có thể làm được nữa.

Dặn dò thêm vài câu rồi ra ngoài, Khuông Vịnh Mai đang trò chuyện với Tề Mi, là người cùng quê, không sợ thiếu chuyện để nói. Lát sau Trọng Hoài Ngọc và Khuông Vịnh Mai đi về, hai cô gái đành đi theo.

Tần An nhận được tin nhắn của Diệp Trúc Lan là sáng sớm mai sẽ tới thăm y, Tôn Tôn không gửi tin nhắn không có nghĩa là cô không tới, chỉ là cô ít dùng ngôn ngữ biểu lộ thôi.

- Mẹ vợ của em và em thì thầm với nhau thế?

Tề Mi đứng ở cửa tủm tỉm hỏi:

- Sao chuyện gì chị cũng quan tâm thế?

Tần An không phủ nhận cách xưng hô mẹ vợ:

- Nói gì với em thì chị cũng không quan tâm, chị chỉ muốn thân thiết với cô ấy hơn, chị lo mình mà tới tuổi đó sẽ không thể so được.

Tề Mì lo lắng:

- Cũng phải, chị nói nhiều, khóe miệng dễ có nếp nhăn, chị cười nhiều, mắt dễ có nếp nhăn, chị cứ ngoái đầu nghe trộm, cổ dễ có nếp nhăn...

Nói tới đó thấy Tề Mi nổi giận, Tần An cười phá lên:

- Đắc ý hả? Được, cứ đợi khỏe mạnh lại đi rồi xem chị xử lý ra sao.

Hiện giờ Tề Mi rất nhàn, chuyện của bản thân đã thế rồi, không cách nào giải quyết, nên thích hóng chuyện người khác.

Tần Thấm thường đi ngủ sớm, vốn có khách tới, nó nghĩ để mẹ và dì Tề ngủ với nhau, nó ngủ với chú, ai ngờ mẹ không cho, nói Tần Thấm ngủ hay quẫy đạp, sẽ đá vào vết thương của chú. Tần Thấm buồn lắm, mình ngủ rất ngoan mà, sao lại đạp gì chứ, sao mình không biết.

Lăn qua lăn lại giận dỗi trên giường một lúc Tần Thấm ngủ thiếp đi, Tề Mi lục lọi phòng, nhưng không còn thấy tiểu thuyết ngôn tình lần trước đâu, đa phần là sách quản lý kinh doanh, cùng với sách tự học.

Tề Mi hứng thú xem sách, đợi khi Lý Thục Nguyệt vào, hưng phấn nói:

- Sao có chí tiến thủ thế, tôi không nghĩ tới chuyện này, hai chúng ta cùng thi, không thể suốt ngày chỉ nghĩ tới nam nhân được, học chút kiến thức, làm chút việc tốt hơn.

- Chị cũng muốn thi à?

Lý Thục Nguyệt mừng lắm:

- Ừ, tuổi của chúng ta còn chưa quá nhiều, huống hồ không có áp lực gì, thi được hay không chẳng sao.

Tề Mi nghĩ, dù là sinh viên đại học, nghiên cứu sinh, thạc sĩ, tiến sĩ, được mấy người có tiền có địa vị như họ, không cần dựa vào bằng cấp để đạt được cái gì, thoải mái hơn, có khi thành tích tốt hơn:

- Vậy chúng ta cùng thi có có bạn, sau này chị thường tới đây cùng học, có gì không hiểu còn hỏi Tần An.

- Tôi chẳng tới quấy rầy không gian của hai người, tôi tìm Khiêm Hành là được, ở phương diện này anh ấy chẳng kém Tần An.

Tề Mi rất kiêu ngạo:

- Tất nhiên, nam nhân của chị mà.

Lý Thục Nguyệt nhỏ giọng trêu:

- Vậy chúng ta nói chuyện về nam nhân nhé.

Tề Mi đâu sợ đấu khẩu với ai, cô tha cho người khác là may rồi:

- Nói thật đó, không phải như chị nghĩ đâu.

Lý Thục Nguyệt vén chăn chui vào năm, thở dài:

- Hơn cả tôi nghĩ sao? Thục Nguyệt à, cô khá đấy.

Lý Thục Nguyệt gắt:

- Nghiêm túc chút, tôi coi chị là bạn, muốn tâm sự với chị, chị không được cười.

Tề Mi nghiêm mặt lại:

- Không cười.

- Tôi và Tần An không có gì ghê gớm như chị nghĩ, thực sự có vài lần, nhưng đều là tình cờ.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch