Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 982: Đêm hôm đó. (2)

Chương 982: Đêm hôm đó. (2)
Thục Nguyệt kể chuyện mấy lần hai người vì Tần Thấm mè nheo mà phải ngủ chung, cùng với lần ở Đại Hùng Sơn:

- Cũng không có gì lạ, nam nhân mà, ngủ cùng với mỹ nhân như cô, không có vài giấc mơ kỳ quái mới lạ, nhất là ở tuổi như Tần An.

Tề Mi hồ nghi:

- Không phải không tin cô, nhưng mà tôi không tin, cô và Tần An đã thế rồi, ôm cũng ôm rồi, sờ cũng sờ cả rồi, còn hôn cô nữa, y nhịn được à? Hoặc cô nói dối, hoặc y là thái giám.

- Chỉ có thế thôi, không nói dối, người ta yên lành, chị nguyền rủa Tần An, cẩn thận cả nhà tôi nhổ nước bọt.

- Tôi nguyền rủa bao giờ, nhưng trên đời này không có Liễu Hạ Huệ.

Tề Mi vẫn không tin:

- Dù sao chỉ có thế thôi, tôi là chị dâu của Tần An, dám làm gì chứ, nếu không có tình huống đặc thù đó, tôi cũng không muốn xảy ra chuyện.

Lý Thục Nguyệt nói nho nhỏ:

- Dù sao như thế này rất tốt, tôi không mong gì hơn cả.

- Hiểu rồi.

Tề Mi cười hì hì ôm Lý Thục Nguyệt:

- Tuy chưa xảy ra chuyện gì cụ thể, nhưng trong tâm lý, cả hai đều biết đối phương không đơn thuần nữa chứ gì, thi thoảng lại có ấm áp nho nhỏ, nhưng không vượt quá giới hạn. Không ngạc nhiên, vốn cũng có loại yêu nhau bằng tinh thần như thế, hai người thích chơi trò ái muội hơn, lén lén lút lút mới có cảm giác kích thích, giống như tôi và Khiêm Hành mới đầu, một hôm trời mưa anh ấy không đi được, thế là...

- Không nói chuyện với chị nữa, dù sao chỉ có thể thôi, tôi ngủ đây.

Lý Thục Nguyệt bịt chặt tai, cô không muốn nghe chuyện của Tề Mi và Đường Khiêm Hành, Tề Mi thế nào cũng kể những chuyện làm người ta đỏ mặt, mất ngủ:

Đêm, tiếng trò chuyện trong phòng ngủ nhỏ dần.

Ổ khóa xoay tròn, khẽ cạch một tiếng, cửa từ từ mở ra.

Đá giày cao gót, đổi dép lê, bóng đen mảnh mai lặng lẽ đi vào.

Cái dép rất lớn làm cô gái càng thêm nhỏ bé, lần theo ánh trăng mờ mờ chiếu qua cửa sổ, đi vào phòng ngủ của Tần An, bật đèn ngủ lờ mờ lên, nhìn khuôn mặt mang chút mệt mỏi của y, người bị thương thường ngủ rất sâu.

Cô gái vén chăn, chui vào, nhắm mắt lại, nhưng nước mắt lại chảy ra.

Có không biết bao nhiêu câu chuyện hoan hỉ triền miên diễn ra trong đêm đó, có không biết bao nhiêu đầm ấm hạnh phúc lan tỏa trong đêm đó, cũng có không biết bao nhiêu bi thương ly hợp xảy ra trong đêm đó.

Nhưng đêm rồi sẽ qua đi.

Mặt trăng đi qua cửa sổ, hạ xuống núi tây, ánh ban mai dần dần xuất hiện.

Cô gái mở mắt ra, mắt sưng đỏ, đôi mắt vốn trong veo giờ đầy tơ máu, rời giường xuống bếp lấy ít nước để đầu giường, nhìn tay Tần An, đẩy cốc nước gần hơn chút.

Sáng sớm thức dậy uống một cốc nước âm ấm sẽ rất dễ chịu.

Cô gái nhìn Tần An vẫn ngủ say, cắn môi lấy giấy bút, hất mái tóc ra sau vai, vẻ mặt quyết liệt.

- Anh bị thương, vì sao không nói với em?

- Có phải là có người chiếu cố, hơn nữa còn rất nhiều người, nên không cần vợ anh nữa.

Cô gái không muốn chất vấn trước mặt, cô không muốn nhìn thấy vẻ áy náy, nhưng lại không chịu hối cải của y, như thế càng thương tâm.

- Vợ với anh là gì? Chỉ là người chiếu cố anh, chỉ vì cần một người vợ chiếu cố, còn về phần người đó là ai, với anh đều cũng được?

Tay cô gái run run, cô biết viết ra những thứ này, đại biểu cho bản thân đã thất bại.

- Em luôn nghĩ em là vợ anh, nhưng em sai quá mức rồi, anh chưa bao giờ coi em là vợ.

Trong lòng tích trữ quá nhiều tình cảm, có nhiều việc dù nhỏ thôi, nhưng cứ thế cứ thế từng chút tích góp lại, nếu không được hóa giải, phát tiết, tới một ngày giống như cọng cỏ cuối cùng đè bẹp người ta, Tần An làm trái tim cô loang máu.

- Tần An, em không phải vợ anh nữa, cho dù đây là sự thật, nhưng mãi tới giờ em mới chịu thừa nhận. Từ giờ trở đi, em không tự coi mình là thế nữa, em không ảnh hưởng tới cuộc sống của anh nữa, em chỉ là người khách qua đường trong đời anh thôi. Nhưng đừng quên, chúng ta còn ràng buộc cuối cùng, sau đó, chúng ta là người xa lạ.

Chữ viết tới đó đã xiêu vẹo, khó đọc được, không còn tự tin trước đó.

- Tần An, anh làm tổn thương em, vì sao anh lại làm như thế?

Cô gái viết xong mặt lạnh tanh xé tờ giấy khỏi vở, gấp thành cái thuyền nhỏ, đặt dưới gối Tần An.

Lặng lẽ tới, lặng lẽ đi, giống như lần đầu không có chút dấu hiệu nào xuất hiện trước mặt y.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch