Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 986: Ăn mất rồi.. (2)

Chương 986: Ăn mất rồi.. (2)
nên.. ăn mất rồi.

Trọng Hoài Ngọc thu lại nụ cười, miệng kinh ngạc mở ra:

- Ngốc ạ, sao ăn được, nhổ ra chưa?

- Con nuốt rồi.

Tôn Tôn cúi đầu lí nhí:

- Không sao đâu, sau này đừng làm chuyện ngốc nghếch đó nữa.

Trọng Hoài Ngọc vừa lo vừa buồn cười:

- Quan trọng là thư của Đường Mị làm con rất sợ, sợ Tần An đọc được sẽ thích Đường Mị.

Tôn Tôn luôn cảnh giác với Đường Mị, nhưng cô không tin Tần An thích Đường Mị cho tới bức thư này:

Trọng Hoài Ngọc suy nghĩ phải nói với con gái ra sao, bà thấy con gái làm thế hơi ngốc:

- Nếu Tần An thích Đường Mị thì con làm thế nào?

Tôn Tôn lắc đầu, cô không biết.

- Vậy, tình huống bình thường, Tần An thích Đường Mị có nghĩa là lựa chọn bỏ con, con thấy Tần An có làm thế không?

Tôn Tôn lại lắc đầu, lúc này cô suy nghĩ rất chậm chạp:

- Tần An nói con là búp bê sứ của cậu ấy, sẽ bảo vệ suốt đời, không cho có chút tổn thương nào.

Trọng Hoài Ngọc không hỏi nội dung bức thư cũng biết đó là bức thư của cô gái cực kỳ có tính uy hiếp, vỗ vỗ tay Tôn Tôn:

- Vậy Tần An không bỏ con thì sao lựa chọn Đường Mị được.

Tôn Tôn lo lắng mà không nói ra được, cô không lo Tần An bỏ rơi mình, nhưng lo Tần An tiếp nhận Đường Mị, như thế cô phải làm sao? Chuyện ba người họ đã quá mức hoang đường.

- Con gái có thể ghen, nhưng không thể thiếu tin tưởng, con có biết khác nhau trong đó không?

Trọng Hoài Ngọc nhìn ra Tôn Tôn vẫn chưa thông:

- Không ạ.

- Ghen là chuyện bình thường, thậm chí ghen một cách vô lý cũng không sao, trong mắt nam nhân, đôi khi thấy đó là đáng yêu. Nhưng không tin tưởng là điều khác, khiến nam nhân thấy con hoài nghi với tình cảm của hai người. Nhất là sau này, khi nam nhân ở ngoài bôn ba mệt mỏi ở ngoài, về nhà bị vợ kiểm tra điện thoại xem có tin nhắn nào khác lạ không thì sẽ nghĩ gì? Sẽ cảm thấy nguội lạnh, thấy mình vất vả không đáng.

Trọng Hoài Ngọc thấy con gái mặt trắng bệch, an ủi:

- Hành vi của con chưa ngốc tới mức đó, chỉ là phản ứng trong lúc lúng túng thôi.

- Vậy sau này gặp chuyện như thế đều không nên hỏi ạ, nếu cảm thấy có uy hiếp...

Đây là mối tình đầu của Tôn Tôn, có làm sao bình tĩnh xử lý đúng đắn được:

- Ý con là trực giác? Trực giác của nữ nhân thường rất chuẩn, nhưng khi tình huống còn chưa nắm rõ đầu đuôi nguồn cơn, chưa đủ thông tin để phán đoán, thì không nên có phán đoán sai lầm rồi cho đó là trực giác. Nhất là khi hai người ở bên nhau lâu, nam nhân sẽ không giống như lúc mới yêu, ngày ngày dùng lời ngon ngọt, chênh lệch đãi ngộ sẽ sinh ra cảm giác nam nhân thay đổi. Nếu sau này con thấy Tần An thà chạy đi chơi với bạn bè, uống rượu xem đá bóng thâu đêm không về, không đi dạo phố với con, con đừng nghĩ cậu ấy không thương con nữa...

Trọng Hoài Ngọc cảm giác bây giờ nói thế còn quá sớm, chỉ cần con gái nhớ là được.

- Không đâu, con chẳng cần.

Cái này Tôn Tôn khẳng định, cô chẳng như Diệp Tử muốn một ngày 24 giờ dính lên người Tần An:

- Nam nhân là con diều, con phải để họ bay lượn, nhưng sợi dây thì nắm chắc trong tay, có thể thả lỏng, song không buông.

- Dạ.

Tôn Tôn tựa như nắm được yếu lĩnh gì đó, nhưng không chắc:

- Đi nói với Tần An, sau đó xin lỗi nó một tiếng, để nó biết con tin tưởng nó không làm chuyện có lỗi với con. Như thế nó mới biết mình gánh trên vai sự tin tưởng, khi sắp làm chuyện có lỗi sẽ sinh ra áy náy, giúp nam nhân kháng cự lại dụ hoặc, đó là cách duy nhất, con không thể suốt ngày ở bên nó. Nam nhân không thể trông giữ được, nhưng lại có thể tự giữ mình. Đương nhiên nếu không thể tự giữ mình, con cũng không cần giữ làm gì.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch