Tôn Tôn nghe lời mẹ, không ngồi ở nhà được nữa, cảm thấy mình đã làm chuyện ảnh hưởng tới tình cảm của Tần An, lại chạy sang tiểu khu đối diện.
Tần An lúc này được Vương Hồng Kỳ đưa xuống sân, ngồi trên xe lăn, mặc chiếc áo vải bông trắng, yên tĩnh ngồi dưới bóng cây xem bọn trẻ con chơi đùa.
- Bạn tới rồi à, đang định gọi điện cho bạn, mọi người tới công viên liên hoan...
Tần An vẫy tay gọi Tôn Tôn:
Tôn Tôn chậm chạp tới gần:
- Tần An, xin lỗi, Đường Mị để giấy cho bạn, nhưng mình ăn mất rồi.
- Ăn mất rồi?
Tần An cười phì ra, chẳng trách thấy Tôn Tôn khác thường, thì ra là vì thế:
- Đường Mị trách bạn bị thương không nói với cô ấy, không coi cô ấy là vợ, làm cô ấy tổn thương...
Tôn Tôn chỉ xem lướt qua, hơn nữa lòng rất loạn, nhớ không rõ, dù thuật lại gần hết nội dung, song cảm giác không có ý vị như những dòng chữ Đường Mị viết, cô không biết làm sao:
- Tần An, xin lỗi.
- Có gì mà xin lỗi, ngốc...
Tần An kéo tay Tôn Tôn tới, vỗ vỗ tay cô, lấy di động ra gọi cho Đường Mị:
"Tu... Tu... Tu...."
Lần đầu tiên sau ba hồi chuông mà Đường Mị không nhận điện thoại của y, sau đó nghe tiếng tút tút phát ra, tim như bị bóp mạnh.
Cô ấy từng nói, cả ba cái điện thoại đều rung khi y gọi tới, để khi y cần, sẽ ngay lập tức biết được.
Giờ không còn nữa.
Cô ấy không còn chờ đợi quyết định của mình nữa, cô ấy đã tự có quyết định rồi.
Kỳ nghỉ quốc khánh lặng lẽ qua đi, thương tích của Tần An tốt lên rất nhiều, Vương Hồng Kỳ có bài xoa bóp học được của một người đồng đội trong quân, mỗi lần làm khiến y đau chết đi sống lại, rồi gân cốt như đều khoan khoái reo mừng.
Đem so với thủ pháp xoa bóp chân của cô gái có nốt tàn nhang ở mũi, có lẽ một chín một mười, chỉ là người ta không thô bạo như Vương Hồng Kỳ.
Diệp Trúc Lan và Tôn thì gần như suốt cả ngày ở bên Tần An, Diệp Trúc Lan rất thích vẽ ở trong phòng Tần An, có y, cảm giác thích hơn là một mình trong phòng vẽ, tất nhiên Tần An thành người mẫu miễn phí cho cô, không tận dụng cũng phí, nét vẽ non nớt dần có phong cách độc đáo thuộc về riêng mình cô.
Tôn Tôn thì nghe Tần An hát, hoặc là hát cho hai người nghe, ba người giống như quay lại ngày tháng ở quán Gà Rừng, vô ưu vô lo.
Kỳ nghỉ kết thúc, Diệp Thanh trở về quân ngũ, Tề Mi rời đi, trong nhà quay trở lại như trước.
Một trận mưa thu một hồi lạnh, mặt đất ướt át phát tán ra hơi lạnh, lá cây ngô đồng rụng bị quét thành từng đống, dính vào với đất cả, giống như một ngôi mộ bị lá cây bao phủ.
Mùa thu cô tịch như thế đấy.
Nhưng tiếng cười của thiếu nữ vẫn trong trẻo, Diệp Trúc Lan cúi đầu nhìn Tần An tập chống đẩy, trải qua một thời gian dài nghỉ ngơi, vết thương đã khôi phục, theo sự chỉ đạo của Vương Hồng Kỳ, bắt đầu luyện tập phục hồi. Mây mù trong mắt Tôn Tôn cũng phai đi, Tần An lại chạy nhảy như chưa từng có chuyện gì rồi.
- Bạn bớt cậy mạnh đi thì hơn, mình vẫn hơi lo.
Tôn Tôn kéo tay Diệp Trúc Lan, Tần An vì chứng minh mình khỏe như xưa không ngờ bảo Diệp Trúc Lan ngồi lên lưng mình:
- Chính là để bạn không lo nữa, mình thực sự khôi phục rồi mà.
Tần An vẫy tay:
- Diệp Tử, lại đây, mình có chừng mực, không phải thằng ngốc thích thể hiện.
- Cậu chính là thằng ngốc.
Tôn Tôn tức giận trừng mắt lên:
Diệp Trúc Lan cởi giày rồi nhảy ngay lên mông Tần An.
- Mẹ ơi.
Tần An tức thì bị cô đè bẹp xuống đất la oai oái:
- Bạn nghĩ mình là lò xo đấy à?
Diệp Trúc Lan cười khanh khách, Tôn Tôn cũng không nhịn được cười:
- Xem cậu có nâng lên nổi không?
Chống đẩy xưa nay là điểm yếu của các cô gái, Tôn Tôn còn làm được chục cái, Diệp Trúc Lan vài cái là thua, động tác này với con gái mà nói hơi bất nhã, vì như thế cổ áo sẽ trễ xuống.
Tần An hít sau một hơi, điều chỉnh hô hấp, từ từ chống hai tay lên.
- Oa, làm được thật kìa.
Diệp Trúc Lan kêu lên, bám lấy lưng Tần An, nhấp nhô như ngồi thuyền vậy:
Tần An chỉ làm được ba cái, vẫy đứng dậy gồng tay trước mặt Tôn Tôn: