Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 110: Cháy nhà

Chương 110: Cháy nhà

“Đợi đã, chị cũng đi.” Lưu Phân vội vàng tìm một cái thùng gỗ rồi đi theo.

Lúc này, trời còn chưa sáng, nhưng Cổ Na và Lưu Phân sau khi ra khỏi sân đã nhìn thấy một ánh lửa: “Xem ra không khống chế được thế lửa nữa rồi.”

Hai người nhanh chóng chạy qua bên đó, trên đường còn gặp được một vài phụ nữ và đàn ông cũng đi cứu hỏa.

“Mau! Bên đó! Nước nước nước!”

Đại đội trưởng Lưu cả người ướt nhẹp, trong tay cầm một thùng gỗ, sau khi kêu người đựng đầy nước, ông ta lại xông vào nhà họ Chu, giống như ông ta còn có hơn hai mươi người đàn ông nữa.

Trong số đó, Cổ Na ngoài trông thấy đám người Cổ Thành Trung ra, còn có cả đám người An Hi Hạo và Trần Sơn nữa.

Cô chạy vào trong giếng của người nhà bên cạnh, lấy một thùng nước, sau đó đổ lên người mình, khiến cho người bên cạnh tới lấy nước nhìn thấy đều sững sờ, sau khi thở hắt ra một hơi, Cổ Na lại thuận tay bê một thùng gỗ, mỗi tay một thùng nước xông vào nhà họ Chu.

“Má ơi, cô gái này cũng quá không cần mạng rồi.”

Một người phụ nữ sau đó mới nhớ tới chuyện cản người nhưng lại tìm không thấy người đâu, trừng to mắt nói.

“Cổ Na, em quay lại đi!”

Lưu Phân đang giúp đỡ thím hai Chu vừa mới cứu được từ trong nhà ra, chỉ nhìn thấy Cổ Na chạy vụt qua trước mặt cô, cho dù chạy như vậy, nhưng nước mà đối phương bê cũng không rớt ra ngoài.

Cổ Na nào có nghe thấy cô ấy gọi, mà trực tiếp tới nơi có ánh lửa to nhất, hắt hai thùng nước vào, sức của cô lớn, hắt nước cũng hắt xa nhất, lửa lập tức được dập một nửa.

Mà lúc này An Hi Hạo đã phát hiện ra Cổ Na, anh bắt lấy cổ tay của cô: “Mau ra ngoài!”

Cổ Na dễ dàng trở tay bắt lại tay đối phương, chớp mắt, nói: “Em có thể giúp, em cũng không thể ở một bên trơ mắt nhìn anh ở nơi nguy hiểm như vậy được.”

An Hi Hạo sững sờ, đợi khi anh phản ứng lại đã bê thùng gỗ của mình đi lấy nước ở phía sau Cổ Na, nhìn cô gái cả người ướt sũng nước ở trước mặt mình, anh cảm thấy trong nháy mắt sự đau lòng lại trở về bình thường.

Cô gái này không phải là chim hoàng yến, cô ấy là… chim ưng nhỉ?

“Cháu kêu bà nói cháu thế nào mới tốt đây? Cháu không cần mạng như vậy sao?”

Bà cụ Cổ tức đến run người, vẫn luôn ở bên ngoài phòng nhỏ mắng, những người khác ở nhà họ Cổ đều ngồi ở trong nhà chính, An Hi Hạo vừa mới tắm rửa thay quần áo xong, vừa tiến vào sân đã nhìn thấy cảnh tượng này.

“Sao cháu lại không khiến người ta bớt lo như vậy hả? Nếu cháu xảy ra chuyện, làm sao bà mang cái bản mặt già này đi gặp mẹ cháu được!”

Cổ Hành Lôi vẫy tay với An Hi Hạo, An Hi Hạo đi qua, thấp giọng hỏi: “Tiểu Na đang ở trong sao ạ?”

“Còn đang tắm, bà nội kêu con bé không tắm hơn nửa tiếng thì đừng hòng đi ra.”

Nói đến bồn tắm đó, vẫn là khi mùa hè Cổ Na và Cổ Hành Lôi cùng nhau làm ra, nhưng ngoại trừ Cổ Na, thì những người khác đều không dùng đến, mà Cổ Na chỉ là vì đọc một vài tạp thư, nói dùng thùng gỗ để tắm lại rắc thêm một ít cánh hoa ở bên trong sẽ khiến làn da tốt hơn, hơn nữa cơ thể còn mang theo mùi thơm.

Cho nên Cổ Na mới muốn làm.

Lúc này, Cổ Na đã đứng dậy, cô vừa quấn tóc lại, vừa mặc áo bông sạch sẽ và ấm áp lên, bà cụ Cổ càng mắng càng khó chịu, đến cuối cùng hai mắt đều đỏ hoe.

Cổ Na cẩn thận đẩy cửa phòng ra, đối diện với đôi mắt đỏ hoe đó, cô cười lấy lòng: “Bà ngoại…”

An Hi Hạo nhìn thấy cảnh tượng này có hơi trợn mắt, cô gái nhỏ vừa mới tắm xong mặt mày hồng hào, chiếc cổ trắng nõn đều hơi đỏ lên, đôi môi đỏ hơi hé, đôi mắt to long lanh, lúc này vì chột dạ mà cười tủm tỉm, cực kỳ ưa nhìn.

Bà cụ Cổ lại chỉ nhìn thấy một đôi dép lê đơn giản trên chân Cổ Na: “Còn cười nữa! Không mau lau sạch chân rồi đi giày dày vào!”

Cổ Na vội vàng đáp, sau khi đối diện với An Hi Hạo còn làm mặt quỷ với anh, tiếp đó chạy tót vào trong phòng củi, Chương Xuân Hoa đã đốt đống củi, Cổ Thành Trung và Cổ Thành Nhân cũng đã tắm rửa thay quần áo, lúc này, Cổ Thành Trung cũng nhíu mày: “Tuy rằng vì cứu người, nhưng cháu cũng phải để ý đến bản thân một chút.”

Cổ Na vội vàng gật đầu.

Ngay cả Cổ Thành Nhân cũng nói một câu: “Con gái nhà người ta đều không chịu nổi lạnh, bây giờ khí lạnh vẫn chưa qua đâu, lại ở trong đêm dội ướt cả người như thế, thật sự khiến người lo lắng.”

“Cháu biết rồi, không có lần sau đâu ạ.” Cô giơ bàn tay lên thề.

Một đôi giày hơi dày được đặt ở bên cạnh cô, Cổ Na nghiêng đầu, trông thấy là An Hi Hạo, trong tay anh cầm một chiếc khăn sạch, là khăn lau chân của nhà họ Cổ, không đợi Cổ Na phản ứng lại, đối phương đã cầm một chân của cô lên, bắt đầu lau thật cẩn thận.

Nói thật, có hơi ngứa…






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch