Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 109: Ước mơ

Chương 109: Ước mơ

“Cái gì lỗ tai cháy cơ?” Ông cụ Cổ nghe không hiểu.

“Khụ khụ, là lỗ tai thường nghe, mắt cũng thường thấy ạ.” Cổ Hành Lôi cố hết sức dùng từ ngữ đơn giản nhất để giải thích.

“Vậy cũng tốt hơn làm giáo viên rồi.” Ông cụ Cổ lập tức tươi cười.

Đôi mày của đám người bà cụ Cổ cũng nhu hòa hơn một chút.

Đối với bọn họ mà nói làm giáo viên, làm y sĩ và làm công nhân là chuyện vẻ vang nhất, cho dù bây giờ An Hi Hạo đi theo y sĩ ở trạm xá thôn làm người học việc, nhưng người học việc xong rồi, còn không phải sẽ thành y sĩ trạm xá hay sao?

“Công việc y sĩ ở trạm xá thôn này tốt đấy, ngoại trừ mùa xuân và mùa đông ra, thì người mắc bệnh ít, cũng ở trong phòng hoài, thi thoảng ra ngoài tìm thuốc, hoặc là lên thị trấn lấy thuốc ra, đều rất nhàn rỗi.” Lý Đại Yến cười mỉm bảo.

“Nói thì nói như vậy, nhưng việc này cũng không phải người bình thường có thể làm được.” Bà cụ Cổ chỉ sợ An Hi Hạo không chữa được cho người bệnh, sau này gặp phải sự trả thù của người ta.

“Bà ngoại, Hi Hạo đã nói rồi, từ nhỏ cậu ấy đã tiếp xúc với nghề này, cũng mạnh hơn người bình thường mà.” Cổ Hành Lôi nói.

“Là có lý này.” Ông cụ Cổ liên tục gật đầu.

Trong đầu Cổ Na lướt qua đồng ruộng ở trong thôn và trạm xá thôn một lần, cuối cùng phát hiện ra trạm xá thôn ở đầu bên kia thôn, nếu An Hi Hạo vào trạm xá thôn làm việc, bọn họ không thể vừa ngẩng đầu đã thấy đối phương được.

“Khi việc ở trạm xá thôn nhàn rỗi, cháu cũng sẽ ra đồng kiếm công điểm, bà ngoại, ông ngoại, lần này cháu qua đây còn chuyện, cháu dự định cất một căn nhà ở trong thôn, sau này cho cháu và Cổ Na kết hôn ở lại.”

Lời nói của An Hi Hạo khiến đám người bà cụ Cổ đều có tinh thần hẳn lên, bà cụ Cổ là người lo cho chuyện cưới xin của Cổ Na nhất, tuy rằng hai người đã xác định rồi, nhưng bà cũng không tiện trực tiếp hỏi rốt cuộc có dự định gì, nếu như ở trong thôn, lại có dự định gì, hoặc nếu sau này về thành phố lại như thế nào, bây giờ An Hi Hạo chủ động đề cập tới, lại còn ở trong thôn, khiến bà cụ Cổ hiển nhiên rất vui mừng.

“Chuyện này giao lại cho ông nó đi, ông nó, tôi nhớ xung quanh còn mấy mảnh đất trống, đều là trước đây người trong thôn nói giữ lại xây nhà, kết quả có mấy mảnh không dùng tới, ông đi hỏi thử xem, nếu bọn họ không cần, thì chúng ta gửi thư xin cho hai đứa nó.”

Ông cụ Cổ cầm điếu thuốc lên rồi đi ra ngoài, đến giờ cơm vẫn chưa quay lại.

Khi Cổ Na tiễn An Hi Hạo ra ngoài, mới hỏi: “Anh muốn sân rộng bao nhiêu?”

An Hi Hạo hỏi ngược lại: “Còn em thì sao? Trước muốn một khoảng sân như thế nào?”

“Em muốn trồng một cây nho trong sân, để sau này ăn nho, hoặc là cây quýt cũng được.”

“Nho cũng không phải cây, mà giàn.”

“Giàn? Vậy cũng không thể hóng mát được rồi, vẫn nên trồng cây đi, như vậy vào mùa hè cũng sẽ tốt hơn.”

An Hi Hạo lắc dầu: “Nho có thể làm một giàn lớn, che nắng còn tốt hơn cả cây.”

“Vậy vẫn nên trồng nho đi.” Cô gái nhỏ rất không có nguyên tắc.



Chính bởi vì ban ngày thảo luận chuyện trang trí nhà với An Hi Hạo một chút, mà buổi tối Cổ Na nằm mơ.

Đó là một căn nhà ngoài ba gian phòng chính còn có phòng bếp và phòng củi nhỏ, sân trước và sân sau lát gạch đá, ở sân sau còn đặc biệt để ra một mảnh đất vuông vắn, dùng để trồng hành gừng và tỏi, mà sân trước gần với phía phòng bếp, được An Hi Hạo trồng mấy giàn nho.

Giống như anh đã nói, cây nho đều thuận theo giá đã làm sẵn mà bò lên, lớn lên um tùm tươi tốt, đến mùa vụ sẽ có những chùm nho xanh biếc, lúc nhúc lộ ra từ trên giá, ngay khi cô đang nằm mơ thấy mình cầm kéo cắt chùm nho xuống một cách cẩn thận, thì bị tiếng gõ cửa thật lớn đánh tỉnh.

Thùng thùng thùng!

“Cổ Thành Trung! Cổ Thành Nhân! Mau đi dập lửa!”

Lửa?

Cổ Na xoay người bò dậy, vừa chạy ra khỏi cửa, vừa mặc áo khoác lên, khi cô mở cửa, người nhà họ Cổ bị đánh thức cũng dậy hết, mà lúc này ngoài cửa đã không có người.

Ngược lại, có một tràng âm thanh khua chậu sứ từ nơi khác truyền tới.

Đây là đang gọi người trong thôn dậy.

“Sao thế? Cháy ở đâu?” Bà cụ Cổ chỉ đi một chiếc giày đã chạy ra ngoài.

Cổ Na vội vàng chạy vào nhà chính tìm một chiếc mà bà cụ làm rớt rồi đi vào cho bà cụ, Cổ Thành Trung hà hơi một cái: “Xem chừng là nhà họ Chu, con và thằng hai qua đó trước, mẹ và mọi người ở nhà, mẹ với cha vào nhà đi.”

Nói xong, ông ta cầm thùng cùng Cổ Thành Nhân ra ngoài.

Chương Xuân Hoa và Lý Đại Yến đưa mắt nhìn nhau, sau đó đưa hai ông bà vào trong nhà.

Cổ Na cột tóc lên, cũng cầm thùng: “Em đi giúp.”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch