“Đợi chọn trúng, thì ngày tháng của bọn họ sẽ tốt hơn.” Chương Xuân Hoa cũng ở một bên cười bảo.
Tuy rằng công điểm làm giáo viên là cố định, nhưng phần việc đó cũng không mệt, mỗi ngày đều ở trong phòng, lại không cần ở trong ruộng dầm mưa dãi nắng, đối với những người không nhìn được mấy cái chữ to này như bọn họ mà nói, quả thực chính là chuyện tốt đẹp.
Sau khi Cổ Na “trau chuốt” lại một lần thứ mà Cổ Hành Lôi đã khắc ra, rồi trả lại cho đối phương, mới đáp lời bọn họ: “Anh Hi không định tham gia đâu ạ.”
Đám người bà cụ Cổ sững sờ.
Ngay cả ông cụ Cổ cũng đặt điếu thuốc xuống, nhíu mày hỏi: “Sao thế? Cơ hội tốt như vậy sao lại không đi?”
“Đúng đó, qua thôn này cũng không có trường học đó đâu.” Lý Đại Yến cũng sốt ruột vì An Hi Hạo.
“Cứ nói đến tiểu học trên thị trấn đó đi, những giáo viên đó cũng vẫn còn đấy, những người khác muốn công việc này đều phải đợi những giáo viên khác đủ tuổi nghỉ hưu mới có thể lên làm!” Bà cụ Cổ lớn tiếng nói.
Nghe nói bây giờ quy tắc trong nước là nữ giáo viên đều phải dạy đến năm mươi mấy tuổi mới có thể nghỉ hưu, càng đừng nói đến giáo viên nam.
“Cháu cũng phải khuyên Hi Hạo cho tốt, chỉ cần làm giáo viên, sau này cuộc sống của các cháu mới tốt được.”
Cổ Na nở nụ cười: “Ông ngoại, bà ngoại, chúng cháu phải chuẩn bị thi đại học, sau này còn phải đi học đại học nữa, còn nữa, nếu sau khi anh Hi làm thầy giáo, cũng sẽ phải về thành phố, còn không bằng nhường cơ hội cho người khác.”
“Thi đại học cái gì? Đại học gì cơ? Còn cả về thành phố nữa.” Mấy chữ cuối, bà cụ Cổ đè thấp giọng: “Những chuyện này đều chưa thấy gì hết, còn nữa, cho dù sau này về thành phố thì đã sao, lần này hơn phần nửa được chọn là người của nhà thanh niên trí thức, cho dù sau này muốn về thành phố, Hi Hạo đi thì các cháu không đi chắc? Còn không phải cho không cơ hội đi hay sao?”
“Đúng đấy.” Chương Xuân Hoa cũng khuyên theo: “Tuy rằng Hi Hạo làm việc cũng không tệ, nhưng tốt xấu gì cũng là người thành phố, dầm mưa dãi nắng thế này, nhìn mà cũng thấy đau lòng.”
“Đúng vậy, tiểu Na, cháu đừng nghĩ đi đâu khác mà bỏ qua chuyện trước mắt.”
Cổ Na bị người nhà họ Cổ nhắc mãi cả một buổi sáng như vậy.
Ngay cả Cổ Hành Lôi cũng nhảy vào khuyên, Cổ Na nghe tai nọ lọt ra tai kia, Lưu Phân thấy thế mới nói thầm: “Cho dù trí thức An không tham gia tuyển thử, thì em cũng có thể thử mà.”
Ngày thường Cổ Na và An Hi Hạo thảo luận các vấn đề về phương diện học tập, bọn họ hoàn toàn nghe không hiểu, càng đừng nói đến chen miệng vào.
“Em cũng chỉ có thể tự học, còn nữa, phần việc dạy học này nào có nhiều bằng công điểm em đi làm có được chứ.” Một ngày cô làm được mười công điểm đó.
Bà ngoại Cổ hừ một tiếng, cuối cùng thực sự nghe không nổi nữa, trực tiếp cầm cái chổi trong sân đánh Cổ Na, vừa đánh vừa mắng, Cổ Na chạy vù vù ra khỏi sân, bỏ lại bà cụ Cổ thở hổn hển ở phía sau.
“Chạy đi đâu thế?”
An Hi Hạo đang định đi qua tìm cô, vừa vào đường nhỏ đã nhìn thấy Cổ Na.
Cổ Na chạy đến bên cạnh anh đứng vững, thở hổn hển, phàn nàn với gương mặt đỏ rực: “Còn không phải do anh…”
Sau khi nghe xong, An Hi Hạo mỉm cười: “Anh vốn cũng là vì chuyện này đấy, đi nào, chúng ta vừa đi vừa nói.”
“Bây giờ về nhà đúng là thèm nghe mắng mà, đừng cho rằng anh không bị mắng.” Cổ Na hừ một tiếng.
“Sẽ không bị mắng đâu, đi nào.”
Hai người một trước một sau tiến vào sân, bà cụ Cổ nghe thấy động tĩnh, cũng không nhìn mà chạy ra ngoài tìm chổi, cũng may Lưu Phân nhanh tay nhanh mắt chặn lại: “Bà nội, là trí thức An tới.”
Lúc này bà cụ Cổ mới dừng tay, bà cụ vội vàng nhìn về phía An Hi Hạo: “Hi Hạo, nghe nói cháu không tham gia tuyển chọn giáo viên à?”
Đám người ông cụ Cổ ở trong nhà chính cũng ra ngoài.
Mọi người nhìn An Hi Hạo với vẻ chờ mong, An Hi Hạo xem như được cũng hiểu vì sao Cổ Na lại chạy: “Bà ngoại, ông ngoại, chúng ta vào nhà rồi lại nói.”
Ngày mai mới bắt đầu cày bừa vụ xuân, ngoại trừ anh em Cổ Thành Trung đi đốn củi và anh em Cổ Hành Phong lên thị trấn không có ở nhà ra, thì những người khác đều ở nhà.
“Tuy rằng cháu không đi làm thầy giáo, nhưng đội trưởng đã sắp xếp cho cháu làm người giúp đỡ ở trạm y tế thôn.”
Cổ Na ồ một tiếng: “Chuyện này từ khi nào thế?”
An Hi Hạo dịu dàng đáp lại: “Anh cũng vừa mới mới nghe đội trưởng Lưu nói, tuổi tác của y sĩ ở trạm xá thôn cũng đã khá lớn rồi, trong thôn lại không có những người khác hiểu về phương diện y học, muốn dạy học trò thì lại sợ không kịp, bà nội anh khi còn sống là một y sĩ, anh từ nhỏ mưa dầm thấm đất nên cũng hiểu một chút.”