“Anh cả đâu chị?” Cổ Na ngồi bên giường Lưu Phân hỏi.
“Chị bảo anh ấy đi làm.” Lúc này đây, sắc mặt Lưu Phân không dễ nhìn cho lắm, nhưng tinh thần còn tốt: “Em yên tâm, chị không sao đâu, về sau chị sẽ chú ý.”
Cổ Na đột nhiên nhớ đến thím Lưu mẹ của Lưu Phân, xem ra thím Lưu đã an ủi con gái rất nhiều, cho nên Lưu Phân mới không đau lòng như thế.
“Lần sau gặp đứa bé kia, em sẽ đánh nó một trận.”
Cổ Na hừ một tiếng.
Lưu Phân cười nói: “Em nói linh tinh gì thế, thằng bé cũng đâu cố ý, hơn nữa chị cũng không biết mình… Được rồi, chuyện cũng đã qua.”
Vợ chồng Lý Huy nghe thấy chuyện này cũng vô cùng áy náy, còn đưa đến rất nhiều thuốc bổ mua được từ hợp tác xã mua bán, có thể nói là rất có lòng.
Vốn dĩ người nhà họ Cổ không muốn nhận, nhưng Lý Huy là ai chứ, không nhận thì anh ta không thể mang đến nữa ư? Sau mấy lần, nhà họ Cổ không nhận không được.
An Hi Hạo cũng sang thăm hai lần.
Lưu Phân được đại đội trưởng Lưu cho nghỉ hẳn một tháng: “Trong nội thành, phụ nữ xảy ra chuyện này đều ở nhà một tháng, con gái tôi cũng thế, một tháng này, lương thực của con bé, nhà họ Lưu chúng tôi cho.”
Sắc mặt Cổ Thành Trung trầm xuống: “Ông nói gì thế, con bé là con dâu của nhà họ Cổ chúng tôi, chúng tôi còn có thể bạc đãi con bé ư? Ông rút lại lời vừa nói đi, nếu không, tôi không để yên cho ông đâu.”
Lúc này sắc mặt của đại đội trưởng Lưu mới tốt hơn một chút, chẳng qua thím Lưu vẫn mang trứng gà và lương thực sang, để cho nhà họ Cổ không nhận không được, bà cụ Cổ giẫm chân một cái, trực tiếp bảo Cổ Thành Trung mang hai con thỏ qua đấy.
Đây là thỏ đã ướp muối, hiện tại Lưu Phân nên ăn thanh đạm.
Chuyện này đúng là làm khổ Lưu Phân, cô ấy ở nhà ngây người hơn mười ngày, thật sự quá vất vả, Cổ Na vì để không cho cô ấy ra khỏi sân, còn cố ý đi mua vải, nhờ đối phương may giúp hai ông bà cụ bộ quần áo mùa hè.
Điều này mới khiến Lưu Phân ngoan ngoãn ở nhà đủ một tháng.
Trong một tháng này, Cổ Hành Phong về nhà nhiều hơn hai lần, hai người cũng vì chuyện này mà thân thiết hơn.
“Anh ấy nói buổi tối nằm mơ đều là chị chết ở bệnh viện, chị thấy là anh ấy nghĩ quá nhiều rồi.”
Lưu Phân để củi sang một bên, nói với Cổ Na đang vung dao bổ củi.
Cổ Na ném củi trong tay đến chỗ Lưu Phân vừa để gọn, cho dù xa như thế, cô ném cũng rất ngay ngắn: “Đó là do anh cả sợ, lần sau anh ấy trở về, chị nhớ ôm anh ấy nhiều hơn.”
Mặt Lưu Phân đỏ lên, qua một lúc lâu, cô ấy mới chân thành nói: “Tiểu Na à, cảm ơn em.”
Khi đó cô ấy còn cho rằng là đến tháng, nhưng Cổ Na không chút chê bai, trực tiếp cõng cô lên lưng, sau khi đến bệnh viện, bác sĩ nói nếu để muộn hơn, thứ còn sót ở lại trong bụng lâu, sau này muốn sinh con cũng khó.
Thím Lưu vẫn luôn dặn dò Lưu Phân, cô ấy nợ Cổ Na rất nhiều ân tình.
“Chị cảm ơn em gì chứ, chị là chị dâu của em mà.” Cổ Na trừng mắt nhìn qua Lưu Phân: “Sau này em và anh Hi cãi nhau, chị phải giúp em đấy nhé.”
“Cậu ấy sẽ không cãi nhau với em đâu, cậu ấy thương em còn không kịp nữa là.”
Cổ Na cười ha ha một tiếng: “Đúng thế, hơn nữa anh ấy cũng đâu đánh lại được em.”
Lưu Phân bật cười, đây cũng là lời nói thật.
…
Thời tiết ngày càng ấm, đứng ở nơi hơi cao trong thôn cũng có thể thấy được cây dại trong rừng núi cách đó không xa nở hoa đủ màu sắc.
Cổ Na cẩn thận ghi nhớ, đợi khi trái cây chín sẽ đi đến những chỗ này hái.
Cổ Hành Lôi đứng bên cạnh cũng học theo nhớ.
Cổ Na bỗng nhiên nghiêng đầu nhìn anh ta, trên mặt nở nụ cười kỳ lạ: “Nghe nói mấy ngày nay em gái tiểu Thảo của anh Trịnh thường tặng vật liệu gỗ cho anh đúng không?”
Vật liệu gỗ mà Cổ Hành Lôi dùng để điêu khắc thường là những mẩu nhỏ, bây giờ anh ta càng lúc càng học được nhiều thứ hơn, phương diện chọn gỗ cũng càng thêm nghiêm ngặt hơn, anh ta không có kỹ thuật xuất thần như Cổ Na nên chỉ có thể từ từ cảm nhận sự khác biệt giữa chất liệu gỗ mang tới.
Trước kia ông cụ Trịnh làm nghề mộc, sau đó mọi người bắt đầu làm việc, sau khi ông cụ Trịnh qua đời thì nghề mộc của nhà họ Trịnh cũng dừng lại.
Hai tai Cổ Hành Lôi đỏ lên, ánh mắt né tránh: “Khụ khụ, anh dùng đồ đổi với cô ấy.”
“Đồ gì thế?”
Cổ Na gặng hỏi, Cổ Hành Lôi lại không dám nhìn thẳng cô.
“Em nhớ mấy ngày trước anh đến sườn núi sau hái một nắm hoa dại, anh dùng nó để đổi gỗ của Tiểu Thảo sao?”
Cổ Hành Lôi ấp úng.
Cổ Na thở dài: “Không phải Tiểu Thảo chịu thiệt quá sao? Một nắm hoa dại đã có thể đổi được mấy cây gỗ, chậc chậc.”