Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 117: Đưa cơm

Chương 117: Đưa cơm

Cổ Na cũng không đùa anh ta nữa, nói thẳng: “Nếu như anh thật sự thích cô ấy thì nói rõ với cô ấy, làm đối tượng quang minh chính đại của cô ấy, như vậy mới tốt cho cô ấy.”

“Bọn anh đang quen nhau, là quang minh chính đại, anh đang định nói chuyện với cha mẹ, anh thật lòng.” Cổ Hành Lôi vội vàng thể hiện thái độ của mình.

Cổ Na cười híp mắt gật đầu: “Hóa ra là vậy, em sẽ chờ uống rượu mừng của hai người.”

Gương mặt vừa mới bình thường của Cổ Hành Lôi nhất thời đỏ lên, anh ta vội vàng xoay người che giấu, Cổ Na thấy vậy cười ha ha, nhưng mà chưa bao lâu Cổ Hành Lôi lại nghiêm túc nhìn cô: “Tiểu Na, trong lòng anh có một vấn đề.”

Cổ Na ngừng cười hỏi: “Chuyện gì thế?”

Cổ Hành Lôi thở dài, anh ta nhìn cây hoa dại phía xa nhẹ giọng nói: “Anh cũng không có bản lĩnh gì, anh học điêu khắc cũng chỉ bình thường, đời này chỉ làm ruộng thôi, cũng không biết Tiểu Thảo theo anh là tốt hay xấu.”

“À, xem anh nói này.” Cổ Na liếc mắt: “Theo như anh nói thì lúc trước mấy bà mấy thím trong thôn sao lại lấy các bác các ông chứ? Không phải họ cũng sống cả đời sao, hơn nữa còn sống rất tốt ư.”

Cổ Hành Lôi không nói gì, anh ta cảm giác như mình đã đi vào ngõ cụt.

“Hơn nữa anh cũng đã điêu khắc quen tay, sau này là vấn đề kỹ thuật, em và bác ba đã nhắc đến, sau này có đồ nhỏ sẽ để anh thử một chút, lúc đó anh sẽ có tiền của riêng mình rồi, đợi kỹ thuật của anh ngày càng tốt, sau này toàn bộ việc ở chỗ bác ba sẽ đều giao hết cho anh.”

“Như vậy sao được!” Cổ Hành Lôi nóng nảy. “Đến lúc đó em phải làm thế nào đây?”

Cổ Na cười khẽ: “Qua năm nữa em sẽ phải tham gia thi cao đẳng, sau đó thi đại học, phải đến nơi khác, đến lúc đó học tập mới là nhiệm vụ quan trọng, chỗ của bác ba em thật sự không giúp được.”

Cổ Hành Lôi trợn mắt: “Lỡ như kỳ thi cao đẳng đại học không mở lại thì sao?”

“Bậy bậy bậy, nhất định sẽ mở, em vẫn đang chờ đấy.” Cổ Na mất hứng liếc mắt nhìn Cổ Hành Lôi, Cổ Hành Lôi ngẩng đầu lên nhìn bầu trời cứ như thể anh ta chưa từng nói gì vậy.

Xuân hè là mùa vụ khiến người ta thoải mái, Cổ Na mang cơm đến chỗ trạm y tế thôn, hai ngày này y sĩ thôn phải vào thị trấn lấy thuốc, ở trạm y tế trong thôn chỉ có mỗi An Hi Hạo, nên buổi trưa sẽ không quay về nhà thanh niên trí thức ăn cơm mà được mang cơm cho.

Bà cụ Cổ cảm thấy để những thanh niên trí thức kia mang cơm cho An Hi Hạo thì thà để Cổ Na mang cho anh, nên hôm nay là ngày đưa cơm đầu tiên.

“Đến rồi à.” An Hi Hạo đẩy khung chắn lên, khung chắn này để khi có người đến nằm thì sẽ dùng, bây giờ không có ai thì sẽ dựng cái khung này lên, vậy thì nhà chữa bệnh thôn cũng rộng hơn một chút.

Cổ Na đặt thức ăn lên bàn của An Hi Hạo, sau đó mở nắp phía trên lên để lộ thức ăn bên trong, trứng chiên rau hẹ vàng óng và rau xanh xào thịt khô, còn có cả mấy miếng dưa muối mà năm ngoái Cổ Na và bà cụ Cổ cùng nhau làm kích thích ăn ngon miệng.

Nhìn cơm được ép chặt trong một cái tô khác, vì sợ An Hi Hạo ăn không đủ no nên bà cụ Cổ còn cố ý nén thật chặt.

An Hi Hạo bật cười: “Đãi ngộ của anh cũng thật tốt quá rồi nhỉ?”

Cổ Na đặt đũa vào tay anh, sau đó ngồi bên cạnh nhìn anh: “Đúng vậy, còn tốt hơn cả em, mau ăn đi, nếu không... sẽ nguội đấy.”

Cô mang từ nhà đến, cho dù trên đường đi, cô đã đi rất nhanh, nhưng cũng không còn nóng hổi như lúc vừa mới nấu.

An Hi Hạo gắp một miếng thịt khô nhìn ngon nhất đưa đến bên miệng Cổ Na: “Há miệng.”

Cổ Na xấu hổ cười một cái, sau đó há miệng cắn một cái sạch trơn.

Thậm chí còn được voi đòi tiên chỉ vào bát cơm trước mặt An Hi Hạo: “Cho em một miếng.”

An Hi Hạo cười dùng đũa gắp cho cô, Cổ Na hài lòng bưng ly trà của An Hi Hạo lên uống vài ngụm: “Thật sự rất thoải mái.”

“Ăn thêm chút trứng gà nhé?”

“Thôi anh ăn đi.”

Cô đã ăn ở nhà họ Cổ no rồi.

Thấy cô thật sự không muốn ăn, An Hi Hạo mới lại động đũa.

Cho dù là ăn cơm thì động tác của An Hi Hạo cũng không thô lỗ, thậm chí lúc ăn cơm còn không phát ra tiếng gì, khiến người ta cảm thấy cảnh đẹp ý vui.

Cổ Na chống cằm nhìn An Hi Hạo, An Hi Hạo chẳng những không ngại ngùng mà thỉnh thoảng còn hỏi cô có ăn không, Cổ Na lắc đầu, đợi khi An Hi Hạo ăn xong thì Cổ Na lại chồng bát lên nhau đặt sang một bên, sau đó giang tay vừa ôm lấy An Hi Hạo vừa ngồi lên đùi đối phương.

Mà cửa lớn của nhà y tế thôn đã bị cô đóng lại khi đi vào.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch