Lý Đại Yến vừa nói xong thì Cổ Thành Lễ bỗng đen mặt.
Đợi khi Cổ Thành Lễ đi rồi, Cổ Na khẽ cười một tiếng khiến Lý Đại Yến giật nảy mình.
“Con nhóc này, cháu đứng đó từ khi nào vậy?”
Cổ Na nói thẳng: “Ngay lúc hai bác đi ra ngoài này, vốn dĩ cháu còn muốn bảo bác ba mang ít rau xanh về ăn.”
Lý Đại Yến đau lòng nắm tay cô: “Người nhà họ Vương đều là đức hạnh này, cháu đừng để bụng nhé.”
“Cháu cảm thấy bác ba thật đáng thương.”
Lý Đại Yến thiếu chút nữa trợn mắt một cái, Cổ Na nhìn thấy, ôi chao, xem ra là một người muốn đánh, một người muốn bị đánh.
Bà cụ Cổ vì Vương Ngọc Hoa này mà tức giận cả hai ngày, nhìn cái gì cũng không vừa ý, có đôi khi còn mắng cả nhà bà ta một trận. Đúng lúc này túi đồ của Cổ Thành Nghĩa được gửi về đến.
“Xem em tư hiếu thảo chưa này, đây là của mẹ, đây là của cha, chà, còn cả cho mấy đứa bé nữa.”
Chương Xuân Hoa phân phát giày và quần áo cho mọi người.
“Em tư nghĩ chu đáo quá, ngay cả hai chị dâu chúng ta cũng có.” Lý Đại Yến yêu thích nhìn chiếc mũ không buông tay.
“Nếu như nó không nghĩ đến hai con thì mẹ mới không vui, năm đó mẹ và cha nó bận bịu, nếu không phải có hai chị dâu các con giúp chăm sóc một tay thì thằng bé có ngày hôm nay sao?”
Lời này của bà cụ Cổ chọc mọi người cười.
Chẳng qua Cổ Thành Nghĩa cũng chỉ hơn Cổ Hành Phong bảy tám tuổi, lúc Chương Xuân Hoa gả đến thì Cổ Thành Nghĩa cũng chỉ mới có tám tuổi, vẫn là một đứa trẻ.
Cổ Na tò mò mở ra xem, là một vòng tay bằng bạc, trên đó còn có nhãn hiệu: “Đây là vòng tay do cửa hàng quốc doanh sản xuất, bác tư cũng quá hào phóng rồi.”
Bà cụ Cổ cười híp mắt: “Nên như thế, đợi khi thằng cả gửi thư hồi âm thì cũng đừng quên nói là chuyện tốt của Hành Lôi cũng sắp đến.”
Lý Đại Yến ôi một tiếng: “Mẹ nói vậy...”
“Hai đứa bé trước đó đều có quà, có thể quên Hành Lôi sao? Sau này còn có cả Hành Vũ nữa, yên tâm đi, mẹ sẽ không để thằng tư chịu thiệt thòi đâu, số tiền và phiếu những năm này nó gửi về mẹ đều giữ lại tám phần mười, chờ đến khi nó kết hôn thì mẹ gửi thêm cho nó một ít.”
Bà cụ Cổ nói đến đây thì không ngừng được miệng: “Năm nay thằng tư cũng đã hai mươi chín tuổi, cũng chưa có tin tức gì cả?”
Ông cụ Cổ vui vẻ sờ tẩu thuốc mới của mình: “Bà nôn nóng gì chứ, thằng tư là người của quốc gia, sẽ được quốc gia sắp xếp.”
Nhóm người Cổ Na nghe vậy thì nhịn cười.
Nhưng mà bà cụ Cổ lại tin: “Ôi, quốc gia tốt như vậy sao? Còn được sắp xếp đối tượng à?”
Lúc này tất cả mọi người đều không nhịn được nữa, trong nhà chính đầy tiếng cười.
Lúc Cổ Na kể chuyện cười này cho An Hi Hạo nghe, An Hi Hạo cũng không nhịn được mà bật cười.
“Ông ngoại cũng rất hài hước.”
Cổ Na gật đầu: “Đợi sau này em không vui, anh cũng phải dỗ cho em vui đấy.”
Ông cụ Cổ biết hai ngày nay bà cụ Cổ không vui nên vẫn muốn tìm cơ hội chọc đối phương vui vẻ hơn một chút đó.
“Anh sẽ không làm em buồn đâu.” An Hi Hạo ôm lấy Cổ Na.
Cổ Na cọ vào lồng ngực anh: “Vậy cũng chưa chắc, chị dâu Tiểu Phân nói trước khi kết hôn và sau khi kết hôn anh cả đã thay đổi không ít.”
“Ví dụ như?”
“Ví dụ như trước khi kết hôn, anh cả mà làm chị dâu Tiểu Phân giận thì sẽ rất nóng lòng dỗ dành chị ấy, bây giờ kết hôn rồi, có khi làm chị Tiểu Phân buồn thì chỉ cười ha ha rồi thôi, cũng không dỗ chị ấy nữa.”
An Hi Hạo cọ vào đầu Cổ Na: “Chắc chắn là chị dâu cả chưa nói hết, sau đó chắc chắn anh cả sẽ dỗ dành chị ấy, nhưng mà vì chuyện đó quá riêng tư nên không tiện nói cho người khác biết.”
Cổ Na híp mắt ngẩng đầu, cô nhìn An Hi Hạo một lát, đột nhiên nở nụ cười kỳ lạ: “Anh đang định nói mấy lời đồi trụy với em à?”
Lời này có hàm ý khác, hơn nữa còn là kiểu lời nói thô tục.
Vẻ mặt An Hi Hạo vô tội: “Anh là loại người như vậy sao?”
Cổ Na hừ lạnh, lại chui vào lòng đối phương.
Chuyện của Tiểu Thảo và Cổ Hành Lôi xem như đã chắc chắn rồi, người lớn hai nhà đã xem thời gian kết hôn, nhà họ Trịnh và nhà họ Cổ lại càng thân thiết, đặc biệt chị dâu của Tiểu Thảo còn là cháu gái của Lý Đại Yến.
Hôm nay Lý Tiểu Mai và Tiểu Thảo mang ít thức ăn qua cho hai người họ, đều là đồ ăn từ nhà, người nhà nông xây nhà thì thiếu nhất là đồ ăn, nên những người có quan hệ tốt đều thỉnh thoảng sẽ mang chút thức ăn đến đây.
“Mấy tháng rồi?”
Cổ Na đợi Lý Tiểu Mai không còn buồn nôn nữa mới hỏi.
Lý Tiểu Mai đỏ mặt đáp: “Hai tháng rồi, mẹ chị nói, chị nôn nghén sớm như thế, sau này có lẽ sẽ càng vất vả hơn.”