Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 121: Chuyện gì đến sẽ đến

Chương 121: Chuyện gì đến sẽ đến

Lý Đại Yến lại ngắt lời cô ta: “Nói linh tinh, đừng nghe mẹ cháu nói, từ nhỏ sức khỏe của cháu đã tốt rồi, gắng qua thời gian này là ổn thôi.”

Tiểu Thảo dễ xấu hổ, hiện tại nghe những lời này thì gương mặt vẫn luôn ửng đỏ, mà Cổ Hành Lôi thì ngồi bên cạnh yên lặng nhìn.

Cổ Na và Lưu Phân nhìn nhau cười.

Đợi khi mấy người Lý Tiểu Mai đi rồi, Lưu Phân mới sờ bụng khẽ thở dài một tiếng, Chương Xuân Hoa thấy vậy an ủi: “Con đừng quá nôn nóng, chuyện gì đến sẽ đến thôi.”

Nói là vậy nhưng mà Chương Xuân Hoa cũng hỏi thăm không ít người về cách làm sao dưỡng cơ thể thật tốt.

Thấy nhà đã sắp dựng xong, Cổ Na và An Hi Hạo bèn bàn xem có muốn làm tân gia với kết hôn một thể luôn không.

“Em cảm thấy nên như thế, vậy thì chúng ta cũng bớt được một lần phiền phức.”

Cổ Na không thích nhất là làm tiệc, bời vì chuyện của Lưu Phân lần trước mà đến bây giờ trong lòng cô vẫn còn cảm thấy khó chịu.

“Vậy nghe lời em, mấy hôm nữa chúng ta đi lãnh giấy đăng ký kết hôn.” Bàn tay ấm áp của An Hi Hạo nhéo lòng bàn tay của Cổ Na.

Cổ Na cười hì hì, cầm chặt lấy bàn tay của đối phương, sau đó dựa vào cổ của đối phương hít thật sâu: “Anh Hi, thật thơm mà.”

Ở bên cạnh nhau lâu như vậy, An Hi Hạo đã sớm quen với hành động này của Cổ Na, anh càng ôm cô chặt hơn: “Thơm đến mức nào?”

“Thơm đến mức muốn sinh cục cưng cho anh.”

Ánh mắt An Hi Hạo lập tức thay đổi, anh đưa tay xoa mạnh đầu Cổ Na: “Đừng chọc anh, anh đã nhịn rất lâu rồi.”

Cổ Na nhúc nhích đầu, mũi khẽ hít hít, trên mặt đều là vẻ say mê.

Hôm nay lên trấn Cổ Na mặc áo sơ mi mà An Hi Hạo mua cho cô, tết hai bím tóc đứng ở cửa nhà chờ An Hi Hạo lái xe đạp đến đón cô.

“Mang cái này theo, nhớ khi chụp ảnh thì đeo lên bả vai.”

Bà cụ Cổ giao hai đóa hoa vải đỏ cho Cổ Na, hoa cũng không lớn, đỏ chót, nhìn vui mừng nhưng không tục.

“Vâng ạ.”

Cổ Na không từ chối, trong mắt cô thì hành động này chính là trào lưu của thời đại hiện tại, nếu cô không phối hợp thì đợi đến thế kỷ 21 khi xem lại hình sẽ rất tiếc nuối.

Nghĩ lại thì trên giấy đăng ký kết hôn của người khác đều có hoa hồng đỏ, bọn họ lại không có thì có phải là không bằng rồi không?

Cổ Na chắc chắn sẽ không để chuyện này xảy ra.

“Đến rồi đến rồi.”

Cổ Hành Lôi đứng canh chừng ở cửa nhà vẫy tay với cô, Cổ Na đi ra cửa sân thì đã thấy An Hi Hạo mặc một bộ quần áo Tôn Trung Sơn.

Đây là lần đầu tiên Cổ Na nhìn thấy đối phương mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn này.

An Hi Hạo cao khoảng 1m82, cộng thêm anh có vẻ hơi gầy nên nhìn càng cao hơn người bình thường, lúc này áo Tôn Trung Sơn thì cứ như là đang treo trên móc vậy, vô cùng vừa người, đặc biệt đẹp.

Chàng thanh niên trẻ tuổi ăn mặc nghiêm túc bước từng bước về phía Cổ Na, Cổ Na chỉ cảm thấy lòng mình rất vui, người bạn đời này thật sự quá tốt rồi, cô rất hạnh phúc.

“Đi thôi.”

Sau khi ngồi lên xe đạp, An Hi Hạo nghiêng đầu nhìn cô gái xinh đẹp nói.

Một tay Cổ Na vịn chặt vai An Hi Hạo, chân trái hơi dùng sức thì cả người đã ngồi lên xe đạp, sau khi cô ngồi xong, một tay ôm hông của An Hi Hạo, một tay vẫy vẫy chào người nhà họ Cổ đang đứng trước sân: “Bọn cháu đi nhé.”

“Đi đường cẩn thận một chút, về sớm một chút.”

Bà cụ Cổ cao giọng dặn dò: “Ở nhà làm cơm đợi hai đứa.”

“Vâng ạ.”

Cổ Na và An Hi Hạo đáp lại xong thì bèn đạp xe lên trấn trên.

Lúc này hai tay Cổ Na đã ôm hông của An Hi Hạo: “Không biết là hông của anh lại cứng cáp vậy đấy, ồ, hình như em sờ được cơ bụng của anh rồi, đây là cơ bụng hay là xương sườn của anh vậy?”

An Hi Hạo bị sờ vừa nóng vừa buồn cười: “Xương sườn nhà em mọc ở bụng sao?”

Cổ Na cũng cười: “Vậy thì là cơ bụng rồi? Ha ha ha em lời rồi.”

An Hi Hạo bất đắc dĩ lắc đầu, kết quả là Cổ Na lại hoàn toàn không chịu ngoan ngoãn, hết cách anh không thể làm gì khác hơn là tìm một chỗ vắng người dừng xe, sau đó giữ lấy eo của cô gái nhỏ mạnh mẽ hôn một lượt sau đó mới tiếp tục lên đường.

Sau khi đến nơi, hai người đều lấy sổ hộ khẩu của bản thân ra, ngồi xuống đợi gọi tên.

Cổ Na nhìn sổ hộ khẩu trong tay mình, lại vô cùng tò mò nhìn sổ hộ khẩu trong tay An Hi Hạo.

“Em một mình đơn độc nên có hộ khẩu riêng là bình thường, sao anh lại cũng một mình một sổ hộ khẩu vậy?”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch