An Hi Hạo cầm lấy sổ hộ khẩu của Cổ Na nhìn sau đó cười nói: “Thanh niên trí thức bọn anh, đặc biệt là thanh niên tri thức khi đến nông thôn phần lớn đều sẽ mang hộ khẩu theo, để lỡ như cần dùng đến, mà ở nhà cũng phải dùng nên là làm hẳn một cái mới, chỉ cần nói là thanh niên trí thức thì sẽ rất dễ được làm, cũng không phải ở riêng gì cả.”
“Là như vậy ư.” Cổ Na cau mày nhớ lại kiến thức liên quan đến trái đất cổ, cuối cùng nghiêm túc nói: “Em không biết là có thể làm vậy.”
“Bây giờ biết chưa?”
“Biết rồi.”
Cổ Na cũng không tò mò nữa, hai người ngọt ngào chờ chụp ảnh đăng ký kết hôn.
Cục cảnh sát cũng không lớn nhưng mà số người kết hôn cũng không thiếu, đa số đều ngọt ngào như hai người, chỉ là cách đó một vách tường vang lên tiếng cãi vã.
Cứ tưởng là khu vực ly hôn có rất nhiều người, kết quả là một đôi vợ chồng, miệng của hai người thật sự rất ghê gớm, có thể khiến tiếng cãi nhau của hai người vang như là mười người, Cổ Na dựng lỗ tai lên hứng thú nghe ngóng, An Hi Hạo thì xoa tay cô.
Hai vợ chồng kia vẫn còn chưa cãi nhau xong đã đến lượt Cổ Na và An Hi Hạo rồi, đầu tiên là hai người viết đơn, sau đó đội trưởng sẽ đóng dấu đơn xin kết hôn, sau đó sẽ đưa hộ khẩu của hai người lên, lại hỏi đối phương mấy câu, xác nhận hai người đều tự nguyện thì mới dẫn hai người đến một phòng nhỏ.
Bên trong có một cặp vợ chồng mới cưới vừa chụp hình xong, Cổ Na sửa lại tóc, kéo An Hi Hạo hỏi: “Tóc em có rối không? Mặt em có đỏ không?”
An Hi Hạo xoa đầu cô, lại sờ lên mặt cô, cuối cùng cười nói: “Không rối, sắc mặt cũng rất tốt, đi thôi đừng căng thẳng.”
“Ai căng thẳng chứ, mau, đeo hai đóa hoa này lên.”
Cổ Na không hề thừa nhận mình đang căng thẳng ngồi xuống trước, đợi nhân viên chụp ảnh chỉnh góc độ cho họ, thời đại này camera rất đơn giản, thậm chí flash cũng chớp rất lớn, lỡ như không để ý một chút sẽ nhắm mắt lại, vì có ảnh kết hôn đẹp nên Cổ Na cố gắng ép mình trợn mắt thật lớn.
Sau cùng mới đến việc lấy giấy kết hôn, cô nhìn gương mặt ngốc nghếch chu miệng của mình: “Sao cũng đều là chụp ảnh mà anh lại đẹp như thế, còn em thì trông ngốc như vậy chứ?”
An Hi Hạo nắm bả vai cô, cuối cùng cất tiếng nói: “Em mới xinh, anh mới trông hơi ngốc.”
“Phải không?”
Trên mặt Cổ Na đầy vẻ không tin, nhưng mà cuối cùng vẫn vui vẻ nhận lấy hai bản giấy đỏ xác nhận từ tay nhân viên bỏ vào túi của mình: “Đi thôi, chồng mới của em.”
“Được, vợ mới của anh.”
An Hi Hạo dắt tay Cổ Na, hai người ra ngoài lấy xe đi mua chút thịt lại mua chút kẹo.
Cuối cùng thấy không còn sớm nữa thì hai người mới đạp xe về nhà.
Từ sau khi hai người đi thì bà cụ Cổ đã bắt đầu đứng ngồi không yên.
“Cũng không biết là đã tới chưa.”
“Cũng không biết đăng ký kết hôn có dễ làm không.”
“Ôi sao vẫn chưa quay lại nữa?”
“Ôi, về rồi về rồi.”
Vừa nghe thấy tiếng chuông xe đạp, bà cụ Cổ bèn vứt công việc trong tay chạy ra ngoài, Cổ Na mang theo thịt heo và kẹo gọi bà: “Bà ngoại, cháu dẫn cháu rể của bà đến gặp bà đây.”
Mặt bà cụ Cổ cười tươi như hoa vậy, chào đón hai người vào cửa: “Có thuận lợi không? Hai đứa đã nhận giấy kết hôn chưa?”
“Chúng cháu đã đăng ký kết hôn xong rồi, bà xem đi.”
Cổ Na đưa túi cho bà cụ Cổ, bà cụ Cổ cẩn thận mở ra xem, sau khi xem xong thì cười nói: “Đẹp, thật là đẹp, cái này hai đứa nên cất kỹ.”
“Chúng cháu biết rồi, đi thôi bà ngoại, chúng cháu mời bà ăn kẹo.”
Nói xong bèn đỡ bà cụ Cổ vào nhà, mà An Hi Hạo cầm điếu thuốc châm cho ông cụ Cổ, vừa chính thức gọi đối phương, xem như là chính thức đổi cách xưng hô.
Bữa trưa vô cùng thịnh soạn, ông cụ Cổ còn mang một bình rượu ra, Cổ Na và An Hi Hạo kính mọi người hai chén, mọi người cười ha hả nhìn hai vợ chồng mới cưới, sau khi cơm nước xong Chương Xuân Hoa đỏ mặt hỏi bà cụ Cổ: “Hai đứa cũng đã nhận giấy kết hôn rồi, hôm nay Hi Hạo ở nhà chúng ta ạ?”
Gương mặt bà cụ Cổ cũng đỏ theo: “Chuyện này...”
“Sau khi bọn cháu dọn vào nhà mới rồi mới chung phòng.” Không biết Cổ Na đã xuất hiện sau lưng hai người từ khi nào, cười nói.