Thấy bà cụ Cổ đồng ý, Cổ Na nhanh chóng đi tìm An Hi Hạo nói chuyện này, An Hi Hạo nhân lúc không ai để ý đến bên tai cô hỏi: “Nếu như buổi tối em còn dám lén vào thì anh cũng không dám chắc em có thể về phòng được hay không.”
Tim Cổ Na đập thình thịch, mặt đỏ lên, đánh An Hi Hạo một cái.
An Hi Hạo không về nhà thanh niên trí thức nhưng mà cần quay về lấy quần áo đồ dùng gì đó, hai người cùng đến nhà thanh niên trí thức, sau đó Cổ Na lần lượt phát kẹo.
Mấy người Trần Sơn đều hiểu rõ, ai nấy đều nói chúc mừng, còn nói quà tặng thì đợi đến hôm tiệc mừng, nếu không lúc ăn tiệc sẽ có cảm giác giống như ăn chùa vậy.
Vui đùa một lát hai người Cổ Na mới xách túi lớn túi nhỏ về nhà họ Cổ, Cổ Na còn giúp An Hi Hạo sắp xếp xong hết mới ra khỏi phòng.
An Hi Hạo nhìn cô gái đứng ở cửa, hít một hơi thật sâu.
Thật là khổ mà.
Rất nhanh nhà đã được dựng xong rồi.
Người nhà họ Cổ mất hai ngày mới quét tước sạch sẽ xong trong ngoài căn nhà, Cổ Na và An Hi Hạo dán câu đối đám cưới ở cửa nhà, sau đó nhìn sân nhà mới tinh cười toe toét.
“Anh Hi, chúng ta chỉ còn thiếu cây nho nữa thôi.”
Cổ Na chỉ vào chỗ cố ý chừa lại ngoài bếp nói.
“Yên tâm đi, anh đã nhờ người tìm, đến lúc đó em chỉ cần lo ăn là được.” An Hi Hạo ôm Cổ Na từ đằng sau, hai người dán mặt vào nhau.
Cổ Na liếc nhìn sắc trời: “Tối nay có về nhà bà ngoại không?”
Quần áo của họ đều đã dọn đến nhà mới, vì để có thể ngắm cả thôn nên hai người chọn ở phòng bên phải trên lầu.
“Anh đã nói với ông ngoại là chúng ta không quay về.”
An Hi Hạo rúc vào cổ Cổ Na, để chăm chút cho đôi vợ chồng son, nhà họ Cổ còn chia ít thức ăn và rau củ cho hai người, thậm chí trong thời gian dựng nhà, Chương Xuân Hoa và Lý Đại Yến cũng cuốc một mảnh đất trồng rau bên cạnh nhà, bây giờ rau đã cao nửa tấc rồi, không bao lâu nữa là có thể ăn được.
“Chúng ta ăn tối rồi làm, hay là trực tiếp làm?”
Cổ Na hỏi.
“Em có đói không?”
An Hi Hạo ôm cô chặt hơn một chút.
Cổ Na đỏ mặt: “Không đói.”
Vừa dứt lời cả người cô đã bị An Hi Hạo ôm ngang đi về phía nhà bếp, sau đó gần như là bước như bay lên phòng, sau đó đá cửa phòng, đặt người lên chiếc giường chắc chắn mới tinh...
Đến khi trời sắp sáng rồi, Chương Xuân Hoa và Lý Đại Yến bèn bưng hai món ăn đến, nhìn cửa nhà khép hờ, Chương Xuân Hoa và Lý Đại Yến liếc nhau.
“Xem ra đã đoán đúng, hai đứa nhỏ này làm liều từ hôm qua đến giờ.”
Nói xong bèn đi vào cửa, sau đó đặt cơm trong tay ở trên bàn nhà chính.
“Còn là đứa trẻ gì chứ? Cũng đã lập gia đình rồi.” Lý Đại Yến cười híp mắt, trước khi đi còn cao giọng gọi với lên trên lầu: “Hai đứa dậy ăn cơm, hôm nay còn có việc bận đó.”
Cổ Na rúc thẳng vào lòng An Hi Hạo, An Hi Hạo vốn đã sớm thức giấc vội vàng vỗ vỗ.
Đợi sau khi nghe thấy tiếng đóng cửa nhà, mới cúi đầu hôn lên trán Cổ Na, dịu dàng nói: “Anh đi xuống trước dọn dẹp một chút, đợi lát nữa em hẵng xuống.”
Ngày mai là đến lúc mở tiệc, hôm nay phải chuẩn bị xong đồ ăn, còn phải mượn đầy đủ mấy bàn bát đũa.
“Không, em và anh cùng xuống.” Cổ Na túm lấy tay An Hi Hạo làm nũng nói.
Trong lòng An Hi Hạo mềm nhũn: “Vậy em ngủ thêm một chút nữa đi, chúng ta cùng nhau xuống dưới.”
“Không được, càng ngủ càng muốn ngủ thêm, đi thôi.”
Nói xong người nào đó lập tức bắt đầu trở mình, tốc độ này khiến An Hi Hạo nhìn thấy cũng phải bật cười.
Sau khi ăn cơm xong không bao lâu thì người nhà họ Cổ đã đến, mấy người đàn ông đều đi mượn bàn, mấy người phụ nữ thì tính toán xem ngày mai sẽ dùng hết bao nhiêu rau, cần phải lựa đồ ăn ngon ra, còn phải lấy thịt ra nữa.
Đều là người từng trải, bà cụ Cổ vừa nhìn thấy tư thế đi quái lạ của đối phương đã chỉ để cô ngồi nhặt rau, những chuyện khác thì để các bác các bà lo, Cổ Na cũng không nói nhiều, đặt mông xuống là ngồi luôn đến trưa, sau khi ăn cơm trưa xong lại ngồi luôn đến tối.
Sau khi tiễn người nhà họ Cổ về, Cổ Na nằm trên giường sai khiến “người hầu” mới ra lò đấm bóp tay chân cho mình.
“Qua bên trái một chút.”
Cổ Na được đấm bóp lẩm bẩm nói.
An Hi Hạo vội vàng thay đổi vị trí tiếp tục với độ mạnh yếu vừa phải, Cổ Na cực kỳ thoải mái khen: “Không nhìn ra là anh còn đấm bóp rất được đó, làm sao học được vậy?”
“Sau khi ông nội anh có tuổi thì thường đau lưng mỏi eo, nên anh và em gái thường xuyên giúp đấm bóp, dần dần cũng quen.” An Hi Hạo thấy Cổ Na duỗi chân nhỏ ra, lập tức hiểu ý đấm bóp chân cho đối phương.