“Em thật là có phúc mà, tiếp tục đi, đừng có dừng.”
Cổ đại gia ngang ngược nói.
“Ngài nghỉ ngơi đi, để thần làm cho.” An Hi Hạo biết đêm qua Cổ Na mệt mỏi rồi nên cũng hơi xót, mãi cho đến khi Cổ Na ngủ rồi anh mới ngừng tay, sau đó ôm lấy đối phương từ từ chìm vào giấc ngủ.
Nằm mơ thấy một đám con nít vây lấy mình khiến Cổ Na giật mình tỉnh lại, lúc này trời đã sáng, có vẻ như động tác của cô khiến An Hi Hạo vừa thức giấc vội vàng ôm lấy bả vai cô: “Làm sao vậy?”
Cổ Na nắm lấy tay của anh nôn nóng hỏi: “Chúng ta còn phải tham gia thi đại học nữa, cũng không thể có con sớm như vậy.”
An Hi Hạo nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, ôm người vào lòng nhẹ nhàng an ủi: “Không sao đâu, không có con đâu, mấy lần kia đến lúc cuối anh đều cho ra ngoài...”
“Thật ư? Sao em không nhớ rõ nhỉ?”
Cổ Na có hơi không tin.
An Hi Hạo cắn lỗ tai cô: “Lúc đó em thoải mái đến mức trợn cả mắt, cũng khó trách không nhớ được.”
Cổ Na gân cổ lên: “Có chuyện này sao?”
“Không tin à? Vậy chúng ta nhớ lại một chút...”
Nói xong bèn cởi quần áo cô đè xuống, sau khi giường lớn lung lay một lúc lâu thì giọng của An Hi Hạo mới vang lên:
“Thế nào? Có phải rất thoải mái không?”
“Gì cơ? Anh nói gì? Em không nghe rõ.”
Cổ Na cảm giác mình đang bay mê man đáp.
An Hi Hạo cười nhẹ ép xuống thêm mấy lần.
Sau khi làm xong hai người đều rất có tinh thần sức lực.
Mặc dù Cổ Na là cô gái nhưng mà dù sao cũng không phải là nhân loại nên thể chất rất khỏe mạnh, trừ đêm đầu tiên có hơi khó chịu ra thì những lúc còn lại cũng không có vấn đề gì nữa.
Vì thế hai người trực tiếp xuống giường bắt tay vào làm việc, chưa bao lâu thì người nhà họ Cổ, những thím giúp một tay và cả những người ở nhà thanh niên trí thức đều đến, trong nhà nhất thời vô cùng nhộn nhịp.
“Nhà này rất tốt, sau này lỡ như mưa to thì cũng không sợ nước ngập giường.”
“Đúng thế, đợi khi con tôi kết hôn cũng sẽ dựng như vậy.”
“Nhưng mà không biết nhà này có chịu nổi không nữa.”
“Được chứ, đừng thấy đây là nhà gỗ, dưới bốn trụ nhà người ta đều dùng cột đá cố định, sẽ không có vấn đề gì đâu.”
“Chẳng qua là lâu ngày thì mọt vẫn sẽ có nhiều.”
Những vị khách thân thiết đến dùng bữa đều nhìn căn nhà mới không ngừng bàn tán, điều khiến mọi người hài lòng nhất là đá trong sân, cơm nước cũng rất vừa lòng, hai bữa đều có thịt, mọi người lớn bé đều cực kỳ vui vẻ.
Bà cụ Cổ và ông cụ Cổ mặc quần áo mới mà Cổ Na và An Hi Hạo mua cho hai người đứng ở giữa các vị bạn bè khách khứa nói chuyện, mấy ông lão thì khen ngợi An Hi Hạo, mấy bà lão thì khen Cổ Na, gương mặt hai người đều tươi cười.
Cổ Na và An Hi Hạo mời rượu từng bàn một, mỗi bàn nhấp một ngụm xem như là có lệ, dù sao hiện giờ thứ như rượu cũng hiếm hoi.
Vất vả lắm mới tiễn khách thu dọn chén đĩa xong cũng đã nửa đêm, Cổ Na ngáp dài chỉ vào mấy cái bàn ở trong nhà: “Sáng sớm mai chúng ta trả lại từng cái một nhé.”
An Hi Hạo đóng cửa nhà mình lại, sau khi nghe vậy thì đáp một tiếng.
Hai người gần như là vừa đặt lưng xuống giường đã ngủ thiếp đi.
Sau khi tân hôn hai người trẻ gần như vô cùng hạnh phúc, mỗi sáng cùng ra cửa, một người ra ruộng, một người đến y tế thôn, buổi trưa hai người lại cùng về ăn cơm, vì không có thời gian nên buổi sáng đã chuẩn bị xong đồ ăn trưa, chỉ cần hâm nóng một chút là có thể ăn, có đôi khi ăn cháo, chỉ cần thêm ít dưa muối hoặc rau trộn là được, không cần phải nhóm lửa.
Cuộc sống cứ từng ngày trôi qua, chớp mắt đã đến vụ thu hoạch.
“Hôm nay có mấy người đến thế?”
Dưới ánh mặt trời ngả vàng, Cổ Na và An Hi Hạo kề vai đi về nhà.
An Hi Hạo xoa cổ tay: “Có tám người, đều bị cảm nắng, em cũng phải chú ý một chút đấy nhé.”
Cổ Na cười: “Đã có khi nào cơ thể này của em bị bệnh chưa?”
Cũng đúng, An Hi Hạo biết cơ thể của vợ mình khỏe mạnh đến mức nào.
“Mấy ngày nữa là đến sinh nhật bác cả, tuy bà ngoại chưa nói gì nhưng mà chúng ta cũng phải đến một chuyến, đông vui một chút.” Cổ Na đột nhiên nhớ đến, vội vàng nói.
An Hi Hạo gật đầu: “Nên đi.”
Sinh nhật của Cổ Thành Trung đúng lúc trong thôn đều đã thu xong lương thực, chỉ cần phơi khô, sau đó xay bỏ vỏ là được, vì thế cũng là thời gian nghỉ ngơi mà mọi người khó có được.
Sau khi tan làm, Cổ Na và An Hi Hạo đeo gùi đi vào cửa nhà họ Cổ.
“Tiểu Na và Hi Hạo đến rồi sao?”
Bà cụ Cổ vừa thấy tiếng nói trong sân thì vội gân cổ hỏi.
Cổ Na đưa hai con thỏ đã ướp sẵn đi vào bếp: “Tai của bà ngoại cũng quá thính rồi.”