Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 125: Trộm

Chương 125: Trộm

Bà cụ Cổ cười híp mắt nhận lấy thỏ: “Cháu lại mang thịt đến đấy à, đã lập gia đình rồi cũng không biết tiết kiệm chút.”

“Lẽ nào đây không phải là nhà cháu sao?” Cổ Na cố ý tỏ vẻ ấm ức, bà cụ Cổ lập tức đầu hàng: “Vâng vâng vâng, là người nhà thì mau đến giúp đi, lát nữa Tiểu Mai và Tiểu Thảo chúng nó cũng đến đó.”

Ngoại trừ nhà họ Trịnh ra thì còn có cả nhà họ Lưu cũng đến.

Đừng thấy chỉ có hai nhà đến, vẫn đủ ba bàn, trừ việc không đốt pháo ra thì những thứ khác đều đầy đủ.

Đặc biệt là sau khi Lưu Phân nói với Cổ Na và mấy cô gái là mình đã có thai hai tháng, bầu không khí ngày càng vui mừng hơn.

“Chuyện của anh ba bao giờ mới đến vậy ạ?”

Lúc giúp đỡ mọi người dọn bát đũa, Cổ Na hỏi Lý Đại Yến, Lý Đại Yến cười à một tiếng: “Tháng mười, anh ba của cháu muốn kiếm thêm chút tiền.”

Từ sau khi Cổ Na kết hôn, cô cũng không còn nhận việc ở chỗ Cổ Thành Lễ nữa, dù sao cũng không có đơn lớn để nhận, những đơn khác Cổ Hành Lôi có thể một mình làm được nên cô cũng rảnh rỗi đi theo An Hi Hạo làm ở y tế thôn.

Trước khi đi Lưu Phân kéo Cổ Na nói chuyện với nhau: “Trước đó em nói muốn tham gia thi đại học, bây giờ chuyện thi đại học cũng không thấy bóng dáng đâu, em có định sinh con không?”

Cổ Na lắc đầu đáp: “Em và anh Hi không vội, chị cũng nói với anh cả nếu không làm gì thì đọc nhiều sách vào, khụ khụ, dù sao rất có khả năng kỳ thi đại học sẽ được khôi phục vào năm sau.”

Cũng không biết Lưu Phân có nghe lọt tai hay không.

Hôm nay Cổ Na ra vườn tìm đồ ăn, kết quả nhận ra hai củ cải trắng hôm qua chừa lại đã biến mất, cô nhíu mày nhìn lại dấu chân trong vườn, nhận ra có vết chân khác vết chân của mình.

“Đồ nhà chúng ta bị người ta hái mất rồi.”

Cổ Na rất không vui hái đại chút rau xanh bèn về nhà giận dữ nói.

Lúc này An Hi Hạo đang sắp xếp chút thảo dược sáng nay tìm được, sau khi xử lý sạch sẽ cần phơi khô cất đi mới dùng được, sau khi nghe Cổ Na nói thì kinh ngạc ngẩng đầu: “Trộm đồ ăn sao?”

“Em đã cố ý so sánh vết chân kia, không phải của em, càng không phải của anh, bà ngoại và các bác thì chưa bao giờ vào vườn rau của chúng ta, nhất định là người ngoài làm.”

Cổ Na vừa lấy đồ ăn trong rổ ra, vừa đoán.

“Anh Hi, chúng ta nuôi một con chó đi.”

An Hi Hạo cười đáp: “Được, vừa hay con chó săn trong trạm xá thôn đẻ con, buổi chiều anh qua đó sẽ hỏi thăm.”

“Em đi với anh.” Hai mắt Cổ Na sáng lên.

Trong trạm xã thôn có bốn con chó con, có hai người chọn rồi nên còn hai con, một con đốm và một con màu đen, hai con này không khỏe bằng hai con kia, nhìn yếu ớt, cũng không biết có thể nuôi sống được không.

Cổ Na chọc vào con chó màu đen, có lẽ là ngửi thấy được mùi lạ nên con chó kia giơ chân cào cào về phía Cổ Na, cô lại gật đầu với anh: “Anh Hi, con này thế nào?”

An Hi Hạo lại gần, nhận ra con chó màu đen đã chạy đi rồi, con chó đốm kia thì vẫn yên lặng ở dưới bụng chó mẹ: “Vậy con này đi, gần gũi với em.”

Cổ Na cẩn thận đưa tay ôm con chó bỏ vào giỏ, y sĩ thôn cũng không cần chúng, còn nói lấy chó xem như là đã giúp ông ta, nếu không, ông ta cũng không biết xử lý mấy con chó này như thế nào.

Sau khi về nhà, An Hi Hạo làm cho con chó đốm một cái ổ nhỏ, để con chó không bị lạnh thì trong ổ có một lớp ván gỗ, dùng quần áo cũ của Cổ Na gấp lại đặt lên trên, chó nhỏ uốn éo ở trong một lát là ngủ ngay.

“Xem ra nó rất thích ổ này.”

“Tất nhiên, anh làm nó phải thích rồi.”

Hai người cứ như vậy ngồi xổm trước ổ chó nhìn chó đốm, lặng lẽ thảo luận.

Vì để có thể chào đón kỳ thi đại học một cách tốt nhất, mỗi ngày hai người đều sẽ dành ra một ít thời gian để ôn tập, dù phần lớn thời gian đều chỉ đọc một ít sách linh tinh.

Không còn cách nào khác, hai người đều đã đọc thuộc làu sách giáo khoa rồi, chỉ có thể đọc chút sách khác giết thời gian.

Tuy nuôi chó đốm, nhưng mà Cổ Na vẫn luôn canh cánh vì chuyện đồ của mình bị trộm, vậy nên nếu không có chuyện gì sẽ chạy đến vườn của mình xem thử, hôm nay cuối cùng cũng để cô bắt được.

“Thím Chu, tôi còn cho rằng vụ thu hoạch năm nay, thím đã từ bỏ tật xấu đó rồi, không nghĩ đến bây giờ thím không trộm đồ của nhà nước, đổi sang trộm đồ của Cổ Na tôi.”

Thím Chu bị bắt tại trận, trên tay vẫn còn đang ôm hai bó cải xanh, lúc này bị Cổ Na châm chọc thì mặt hết đỏ lại trắng: “Tôi, tôi muốn mua lại của cô, tôi chỉ mới hái xong vẫn chưa đi vào nhà tìm cô nữa.”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch