Vương Ngọc Hoa vội vàng vùng chạy từ sau lưng Lưu Phân đến nơi Cổ Thành Lễ đang đứng rồi kéo vạt áo ông ta, nước mắt không ngừng rơi xuống: “Thành Lễ à, anh cả muốn đánh tôi.”
Cổ Thành Lễ còn chưa kịp hỏi thì đã cảm nhận được luồng sức mạnh cực lớn kéo mình đi, ngay sau đó cả cơ thể ông ta bị Cổ Thành Trung ném xuống đất, kế tiếp lại nghe thấy Vương Ngọc Hoa hét chói tai và tiếng bà cụ Cổ sốt ruột ngăn cản, nhưng vẫn không thể ngăn từng cú đấm mà Cổ Thành Trung giáng xuống.
Ở trạm xá thôn, An Hi Hạo và Cổ Na vừa ăn cơm xong, đang ngồi chơi chung với Hắc Hoa thì có một đứa trẻ chạy đến báo tin.
“Cái gì? Bác cả đánh bác ba đến vỡ đầu sao?”
Cổ Na thật sự hết hồn, An Hi Hạo lập tức xách hòm thuốc theo: “Đi thôi, chúng ta mau về xem sao rồi xử lý vết thương cho họ.”
Y sĩ thôn cũng xua tay, bảo họ mau mau về xem thử thế nào.
Chờ hai người chạy về đến nhà, ông cụ Cổ đã đập rầm rầm chiếc bàn gỗ không biết bao nhiêu lần, khi thì mắng Cổ Thành Trung, khi thì mắng Cổ Thành Lễ, thỉnh thoảng còn quay sang mắng bà cụ Cổ.
Xen lẫn trong đó là tiếng khóc thút thít của phụ nữ, Cổ Na nhíu mày đi vào phòng khách.
“Mấy đứa nói xem, mấy đứa bao nhiêu tuổi rồi hả... Ồ Hi Hạo, sao hai cháu lại về rồi?”
Ông cụ Cổ nhìn thấy Cổ Na, ngay cả tiếng mắng chửi cũng dịu hơn nửa.
“Cháu nghe nói có chuyện nên quay về, anh Hi về để xem vết thương của bác cả với bác ba.” Cổ Na nói xong bèn nhìn sang Cổ Thành Trung và Cổ Thành Lễ đang quỳ trước mặt ông cụ Cổ.
Bộ dạng của Cổ Thành Lễ quả thật trông rất thê thảm, máu mũi chảy hết cả ra, trái lại Cổ Thành Trung không chịu thương tổn gì. Vương Ngọc Hoa đau lòng đứng bên cạnh Cổ Thành Lễ, người khóc chính là bà ta.
“Ông ngoại ơi, để cháu xem vết thương của hai bác trước đi ạ.”
An Hi Hạo phát hiện tay trái của Cổ Thành Trung gập ra sau, anh vội vàng nói.
Ông cụ Cổ gật đầu, Vương Ngọc Hoa lại thẳng thừng: “Xem cho bác ba cháu trước đi.”
An Hi Hạo không để ý tới bà ta, anh nâng cánh tay Cổ Thành Trung, sau đó kéo ống tay áo của đối phương lên. Trong chốc lát, những người ở phòng khách đều hít vào thật sâu, họ thấy cổ tay Cổ Thành Trung có hai vết cắn, ngay cả thịt cũng rơi mất nửa miếng. Lúc kéo ống tay áo, động đến da thịt khiến Cổ Thành Trung không nhịn nổi nữa mà phải kêu lên.
Chương Xuân Hoa bỗng chốc rơi nước mắt. Đây là do Vương Ngọc Hoa thừa dịp Cổ Thành Trung buông Cổ Thành Lễ ra, đột ngột chạy đến cắn ông ta. Khi ấy Cổ Thành Trung sợ làm Vương Ngọc Hoa bị thương nên không dám đẩy bà ta, kết quả cắn hồi lâu thành ra như vậy.
“Ông thật là, ông đánh chú ấy làm gì, cha mẹ đều biết cả rồi, ông cứ xông lên làm gì.”
Chương Xuân Hoa không nhịn được, oán trách lau nước mắt. Lưu Phân nhanh chân mang nước đến, Cổ Na giúp An Hi Hạo bôi thuốc cho Cổ Thành Trung rồi băng bó.
“Những ngày sắp tới bác không được động vào nước, hơn nữa đừng ăn cay vì sẽ có khả năng nhiễm trùng, nên ra thị trấn tiêm phòng uốn ván sẽ tốt hơn.”
“Bây giờ đi ngay.” Bà cụ Cổ lập tức đưa tiền cho Cổ Hành Lôi, nghẹn ngào: “Bây giờ mau đưa thằng cả đi, Hành Lôi à cháu mượn xe đưa bác cả đi đi.”
Sau khi nhóm người Cổ Thành Trung đi rồi, An Hi Hạo mới xem vết thương của Cổ Thành Lễ: “Tuy có vẻ nặng nhưng đều là vết thương ngoài da, chỉ hơi đau thôi chứ không sao cả, qua vài ngày nữa sẽ lành.”
Nói xong, anh không đưa thuốc gì cho ông ta cả, ngay cả vết thương cũng không xử lý.
Vương Ngọc Hoa không vui nhìn anh: “Tại sao không nặng chứ, chảy máu mũi nhiều thế mà!”
“Đừng nói nữa.” Cổ Thành Lễ bảo bà ta im, sau đó nhìn sang bà cụ Cổ đang lau nước mắt và ông cụ ngồi im lặng: “Cha mẹ ơi, năm đó mọi người thật sự ăn cơm thiu sao?”
Cơ thể Vương Ngọc Hoa bỗng chốc cứng đờ.
Hiện giờ bà cụ Cổ vừa nhìn con trai thứ ba đã thấy bực bội: “Ngay cả vỏ cây chúng tôi cũng ăn thì sợ gì đồ ôi thiu chứ? Nếu không còn gì khác thì anh chị về đi, tôi không biết tại sao vợ anh đột ngột trở về, mà tôi cũng chẳng muốn biết.”
Người khác không biết nhưng Cổ Thành Lễ thì biết. Em ba mãi không kiếm được việc nên Vương Ngọc Hoa sốt ruột, nghe nói hợp tác xã mua bán có một người sắp được điều đi, bà ta muốn nhận công việc kia nhưng đối phương cũng không thể cho không.
Sau khi biết đối phương thích chim khắc gỗ hiếm thấy, Vương Ngọc Hoa rục rịch tâm tư. Bà ta từng nhìn thấy món đồ điêu khắc của Cổ Na nên muốn quay về nhờ cô làm cho một chiếc. Đừng nói là trả thù lao, bà ta cảm thấy mình có thể bảo Cổ Na làm việc, đó là phúc của Cổ Na.