Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 128: Vương Ngọc Hoa

Chương 128: Vương Ngọc Hoa

Đây là lần đầu tiên Cổ Na gặp Vương Ngọc Hoa, cũng xem như hiểu vì sao Cổ Thành Lễ có thể chịu đựng đối phương nhiều như vậy, dù Vương Ngọc Hoa đã lớn tuổi nhưng mà dáng người nhỏ nhắn xinh xắn, gương mặt ngọt ngào, khi cười lên còn có hai má lúm đồng tiền, nói bà ta chỉ mới hai mươi thì cũng có người tin.

Dáng vẻ xinh đẹp như vậy lại sinh cho ông ta ba đứa con, dù có tức giận cáu gắt cũng khiến người ta vui, nhìn là thấy thoải mái mà.

Vương Ngọc Hoa cũng ngầm quan sát Cổ Na một lượt, cuối cùng cảm thấy những lời khen của Cổ Thành Lễ về Cổ Na chỉ là mấy lời bênh vực người nhà, một con bé như vậy có thể làm được chuyện gì chứ?

Nhưng mà bà ta có chuyện cần tìm Cổ Na giúp nên trên mặt cũng nở nụ cười: “Bác đã lớn tuổi, lúc sinh thằng ba xong thì cơ thể yếu đi, vẫn không dám đi xa nhà, hơn nữa thằng ba cũng không thể không lo, nếu hôm nay không phải có Hành Thiến trông coi thì bác cũng không thể đến được.”

Cổ Na ôi một tiếng: “Bác dâu ba đi xe đạp đến à? Trấn trên cách thôn chúng ta cũng chỉ bốn mươi phút đi xe đạp, sao lại là xa chứ?”

Nụ cười trên mặt Vương Ngọc Hoa cứng đờ, đang định giải thích lại nghe thấy Cổ Na nói: “Khó khăn lắm bác ba mới về một lần, nhất định bà ngoại sẽ làm đồ ăn ngon cho bác, bây giờ đến giờ ăn rồi bác dâu vẫn nên về ăn, mất công bà ngoại lại tìm, cháu cũng phải đưa cơm cho chồng mình.”

Nói xong bèn gắp thịt thỏ kho tàu cất vào giỏ xách.

Vương Ngọc Hoa trực tiếp hỏi thăm biết được nhà của Cổ Na từ người trong thôn, làm gì đã về nhà họ Cổ đâu, nhưng lúc này cũng không nói thẳng, chỉ có thể cười cứng ngắc: “Không phải là bà cụ bảo bác sang đây nói chuyện với cháu sao? Bác thấy cháu cũng mới lấy cơm ra, có phải cũng chưa ăn không? Chúng ta ăn trước, sau khi ăn xong lại mang đi cũng được.”

“Phụ nữ chúng ta nên yêu thương bản thân, đàn ông có thể chịu đói được, cũng không sao.”

Lời này của Vương Ngọc Hoa khiến Cổ Na vô cùng không vui, cô trực tiếp nhấc giỏ sau đó kéo Vương Ngọc Hoa ra khỏi cửa bếp: “Cháu khó mà làm được, chồng cháu mệt mà, cháu thà mình không ăn cũng muốn để anh ấy ăn, hay là bác ba về thăm nhà bà ngoại đi, không có việc gì, cháu không giúp bác, cho dù có chuyện thì cháu cũng chỉ nói với bác trai.”

Nói xong bèn khóa cửa nhà lại, dẫn theo chó đốm đi mất, để Vương Ngọc Hoa há hốc mồm nhìn bóng lưng của cô, đợi đến khi Cổ Na biến mất thì Vương Ngọc Hoa mới nhổ nước bọt.

Lúc đang định đi thì mới nhớ ra xe đạp của mình đã đặt trong sân nhà Cổ Na, bây giờ muốn đi cũng không được.

Bà ta cắn răng, chắc chắn không thể về tay không, sau khi nghĩ xong thì trực tiếp đi đến nhà họ Cổ.

Bà cụ Cổ thấy con dâu ba đến thì vừa bất ngờ vừa thấy lạ, thái độ hờ hững: “Vợ thằng ba đến thật không đúng lúc, chúng ta vừa mới ăn cơm xong, con dâu cả mang cơm thừa ra hâm lại cho vợ thằng ba ăn đi.”

Vương Ngọc Hoa không thể tin nhìn bà cụ Cổ, bà cụ Cổ trợn mắt: “Sao thế? Năm trước tôi và ông nó đến nhà hai người đưa khoai tây, không phải cô cũng cho hai kẻ già này ăn cơm thừa sao? Lại còn ôi thiu rồi nữa. Chuyện tán tận lương tâm như thế, không phải cô quên mất rồi đấy chứ?”

“Đồ ôi thiu hả?” Cổ Thành Trung quên lấy dao bầu, vừa vào cổng đã nghe thấy bà cụ Cổ nói như thế. Ông ta quay sang nhìn Vương Ngọc Hoa bằng bộ mặt u ám: “Cô dám cho cha mẹ tôi ăn cơm thiu!”

Vương Ngọc Hoa luôn sợ hãi người anh cả có bộ mặt khó chịu này. Thấy đối phương nghiến răng nghiến lợi nhìn mình, bà ta vội vàng giải thích: “Anh cả, anh cả ơi em không cố ý. Em, em cũng không biết mà.”

“Cô không biết? Cô mà không biết hả?”

Cổ Thành Trung khó thở, không ngờ cha mẹ bị Vương Ngọc Hoa làm cho tức giận như vậy. Ông ta vơ lấy cây chổi quét sân ở góc tường rồi đập Vương Ngọc Hoa tới tấp, Vương Ngọc Hoa hét lên, ôm đầu chạy lung tung.

Chương Xuân Hoa và Lưu Phân nghe tiếng động bèn đi ra khỏi nhà bếp và chứng kiến cảnh này.

“Ôi trời ơi Thành Trung, ông làm gì vậy? Mau dừng tay, mau dừng tay.”

Chương Xuân Hoa vội vã tóm lấy cánh tay Cổ Thành Trung, Cổ Thành Trung giãy dụa muốn đập tiếp, Chương Xuân Hoa biết ý ông ta nên hét lớn: “Ông sắp sửa làm ông nội rồi đó! Vợ chú ba thì cứ để chú ấy giải quyết, ông làm bác cả mà đánh thím ấy làm gì!”

Cổ Thành Trung thở hổn hển, bàn tay rộng lớn siết chặt cán chổi, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Vương Ngọc Hoa đang trốn sau lưng Lưu Phân.

“Chuyện này... là sao thế?”

Chương Xuân Hoa quay đầu, trông thấy Cổ Thành Lễ mồ hôi đầy mặt đang đứng ngoài ngưỡng cửa, có vẻ như vừa mới chạy về.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch