“Đêm hôm qua thím Triệu đi tiểu đêm nghe thấy thím Chu đứng ở cửa nhà họ lẩm bẩm gì đó, còn đốt không ít tiền giấy, đổ một bát cơm trắng, lúc đó thím Triệu cũng cảm thấy kỳ lạ không dám ra ngoài, đợi sau khi trời sáng mở cổng nhà ra thì lại thấy không có gì cả, còn tưởng là đêm qua đã nhìn nhầm. Kết quả đợi đến chạng vạng tối, thím Chu cầm tiền giấy và cơm trắng thêm nước đi ra thì đúng lúc bị anh cả Triệu nhìn thấy nên mới vỡ lở.”
Thế nào là cơm trắng thêm nước, chính là cơm trắng thêm nước mà người nông dân vẫn hay nói, cơm trắng thêm nước này phần lớn là được cúng cho quỷ thần ở cửa nhà hoặc ngã ba đường vào lúc trời tối, để tỏ lòng thành kính còn có thể đốt thêm ít nhang và tiền giấy bên cạnh để xin quỷ thần buông tha hoặc giúp đỡ mình.
“Tôi đã nói mà, sao sáng nay lại có mấy thứ này ở cửa chứ, hóa ra là bà làm. Chú Chu, chúng ta mới làm hàng xóm bao lâu chứ, thím Chu đã làm chuyện như vậy hại nhà chúng tôi, chuyện này không thể bàn bạc được. Mau để bà ta ra nói cho rõ ràng.”
Hóa ra sáng nay con trai lớn của thím Triệu dậy còn sớm hơn bà ta, sau khi thấy đồ ở ngoài cửa thì sợ ông cụ trong nhà biết sẽ nghĩ lung tung nên đã nhanh chóng dọn dẹp, lúc chập tối mới cố ý đứng ở một chỗ bí mật chờ bắt người, quả nhiên là thím Chu đã bị bắt.
Nhưng mà thím Chu cũng rất ghê gớm, trực tiếp ôm đồ chui vào nhà, còn gọi chồng và con trai ra chắn ở cửa nhà, không cho ai đi vào.
“Lúc này chắc chắn đã tiêu hủy hết chứng cứ.” Cổ Hành Lôi nói.
An Hi Hạo nhìn xung quanh một lúc hỏi: “Chuyện ồn ào như vậy mà đội trưởng không đến sao?”
“Đội trưởng đã vào trấn, có người đi gọi đội phó, lúc này hẳn là nên đến rồi.” Cổ Hành Lôi vừa nói xong thì đội phó cũng đã chạy đến, ông ta đi về phía cửa nói với cha con nhà họ Chu: “Nếu không muốn để đến tai vệ binh thì hãy gọi vợ của ông ra nói cho rõ.”
Nếu làm việc mê tín dị đoan thì sẽ bị vệ binh bắt.
Ông cả Chu nuốt một ngụm nước bọt, cuối cùng bảo con lớn đi vào, kéo thím Chu bị dọa sợ đi ra ngoài.
“Tôi không làm gì cả, đội phó, tôi không hề làm gì, là nhà họ Triệu đổ oan cho tôi.”
Đến lúc này mà thím Chu vẫn còn nói dối, nhà họ Triệu giận không chịu được, đúng lúc này sân nhà họ Chu bỗng nhiên phát ra tiếng kêu sợ hãi của phụ nữ, sau đó mấy cậu bé tám chín tuổi bưng một cái chậu vỡ ra, bên trong vẫn còn sót lại vài tờ tiền giấy chưa cháy hết.
Hóa ra những đứa bé trong thôn thấy nhà họ Chu không chịu nhận nên sốt ruột bèn trèo tường đi vào, đúng lúc nhận ra thím Chu và mấy đứa con dâu đang đốt tiền giấy và nhang nến mà thím Chu đã giấu nhiều năm.
“Trong bếp nhà họ còn có cả cái này sao?”
Mấy thằng nhóc kia đắc ý đưa tay ra, chỉ thấy một bát nước ngâm cơm đang đặt trong bàn tay nó, mẹ của thằng bé trong đám người nhìn thấy vậy thì hoảng sợ gân cổ bảo thằng bé đặt bát cơm kia xuống, đứa con trai nhún vai bỏ xuống.
Kết quả là thím Chu muốn trốn trượt chân, cả người bỗng ngã xuống nơi vừa trượt, còn bị cửa nhà mình va vào gãy hai cái răng cửa.
“Á.”
Tiếng hét của thím Chu khiến Cổ Na hoảng sợ che lỗ tai.
An Hi Hạo thấy đội trưởng trầm mặt trở về thì bèn lôi Cổ Na về nhà, chó đốm đi theo sau vừa nghịch cỏ dại ven đường, vừa hừ hừ đi theo hai người.
“Thím Chu thật đúng là biết giày vò.”
Cổ Na ghé vào người An Hi Hạo cười nói.
“Có lẽ là do hôm đó đã dọa bà ta.” An Hi Hạo sờ lên mái tóc đen của Cổ Na, không biết Cổ Na đã dùng cách gì mà đuổi lợn rừng trong thôn chạy vào vườn rau của nhà họ Chu.
“Này thì trộm đồ ăn của em.” Cổ Na làm mặt quỷ: “Nếu như tật xấu này của bà ta mà không chịu thay đổi, sau này cháu bà ta sẽ học theo.”
Một người con dâu của thím Chu đang mang thai.
Ngày hôm sau, trước khi làm việc, đội trưởng tổ chức một cuộc họp, sau khi nói rất nhiều chuyện thì thím Chu bắt đầu đi lên bục mặt đỏ đến mang tai nói xin lỗi, mọi người đều biết nước đổ đầu vịt, dù sao thì cũng không phải mới biết thím Chu ngày một ngày hai, đã sớm biết đối phương là người có tính biết sai không sửa.
Thím Chu cũng rất mặt dày, sau hôm đó thì vẫn đi làm như bình thường, thậm chí còn xin thím làm việc cùng hai bó cải xanh, vẻ mặt đó khiến Cổ Na lườm một cái, người này đúng là hết thuốc chữa.
Vài ngày sau Cổ Na đang ở nhà hưởng thụ những ngày nhàn rỗi không có gì làm sau vụ thu hoạch, đang định làm cơm ngon mang cho An Hi Hạo thì một vị khách không mời mà đến.