Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 139: Xin con

Chương 139: Xin con




“Mấy người này thật là…” Y sĩ thôn đưa tay lên xoa cổ, An Hi Hạo ngồi vào vị trí của mình: “Bản chất của con người đã là vậy, chờ đợi một cái gì đó quá lâu rồi đột nhiên lại nói là không có, đương nhiên sẽ thất vọng thôi.”

Y sĩ thôn cười đáp: “Đúng vậy.”

Gần tối, An Hi Hạo cùng y sĩ thôn vào thôn để xem bệnh cho một bà cụ bị đau bụng. Đợi đến khi anh về đến nhà thì trời đã tối. Vừa đi vào rừng trúc, một bóng đen gầy gò đột nhiên xuất hiện lao ra. An Hi Hạo không nói nhiều, vội né tránh, sau đó đưa ngọn đuốc lên phía trước.

Chỉ thấy người nằm trên đất xoay lại, chính là Lý Hồng.

“Có chuyện gì thế?”

An Hi Hạo cũng không đưa tay đỡ đối phương đứng lên.

Lý Hồng chịu đựng đau đớn đứng lên, cô ta tha thiết nhìn An Hi Hạo: “Thanh niên trí thức An, anh theo học y sĩ thôn lâu như vậy. Nhất định là anh biết cách khiến tôi mang thai được.”

An Hi Hạo nhíu mày: “Loại chuyện này cô cũng đừng quá sốt ruột, nếu thật sự chưa có thì cũng có thể đến bệnh viện khám xem, tôi chỉ là một người giúp đỡ ở trạm xá, không hiểu nhiều như thế.”

“Không… không.” Lý Hồng lắc đầu: “Tôi nhất định phải lo lắng đến chuyện này, nếu tôi còn chưa mang thai thì mẹ chồng tôi sẽ bắt tôi và Chu Vọng ly hôn, anh nhất định có thể giúp được, anh làm được.”

An Hi Hạo lùi về sau vài bước: “Cô vẫn nên quay về thì hơn.”

Nói xong thì chuẩn bị rời đi nhưng Lý Hồng lại chạy đến trước, chặn anh lại: “Tôi cho anh tiền, nhà mẹ tôi có tiền. Anh chỉ cần… chỉ cần cho tôi một đứa bé. Anh yên tâm, nhất định tôi sẽ không nói ra, sau khi đứa bé được sinh ra, nó sẽ là con của tôi và anh Vọng.”

“Mặc dù trời đã tối rồi, nhưng tôi cũng không muốn cô nằm mơ, hơn nữa còn là giấc mơ liên quan đến người đàn ông của tôi.”

Cổ Na xuất hiện khiến Lý Hồng giật mình, theo sau Cổ Na còn có Chu Vọng càng khiến Lý Hồng bị dọa sắp ngất đi.

“Lần sau mà cô ta còn ăn nói linh tinh, có ý nghĩ xấu xa nữa. Tôi sẽ bẻ gãy chân cô ta đấy!”

Cổ Na hung dữ nhìn Chu Vọng đang có sắc mặt âm trầm, nói xong thì kéo An Hi Hạo rời đi.

“Em đến đón anh à?”

An Hi Hạo ngoan ngoãn đi theo, trở tay nắm lấy tay Cổ Na.

Cổ Na khẽ hừ một tiếng: “Trời tối rồi còn chưa thấy anh về, chẳng lẽ em không nên đến xem thử à? Kết quả trên đường đi gặp phải Chu Vọng đang tìm vợ, lại nhìn thấy ánh lửa bên rừng trúc này.”

“Sao lại không mang theo đuốc?”

“Em có thể nhìn thấy đường, ngược lại Chu Vọng có mang theo, thế nhưng vì muốn nghe lén xem Lý Hồng nói gì, nên khi vào rừng thì đã dập tắt đi rồi.”

Sau khi cả hai về nhà, cùng nhau ăn cơm rồi vui vẻ đi ngủ.

Hôm sau, khi Cổ Na đi làm, Lý Đại Yến với vẻ mặt buôn chuyện đến gần: “Cháu biết gì chưa, tối qua Chu Vọng đánh Lý Hồng một trận đấy. Chậc chậc, mặt thì chỗ tím chỗ xanh, đánh đến mức ngay cả thím hai Chu cũng cảm thấy quá đáng.”

Cổ Na cũng tò mò: “Cơ thể Lý Hồng yếu như thế, Chu Vọng có thể đánh mạnh như vậy sao?”

“Chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn gì đó. Bây giờ Lý Hồng đã được nhà họ Lý đón về rồi, còn bảo nếu như nhà họ Chu không cho một lời giải thích thỏa đáng, Lý Hồng sẽ không trở về.” Lý Đại Yến nói tiếp.

“Thế không phải là rất có thể sẽ ly hôn à?”

Một người phụ nữ khác tiến lại gần hỏi nhỏ.

“Không đến mức đó, đàn ông nhà nào mà không đánh vợ chứ?”

“Nhưng đánh thế này thì cũng quá tàn nhẫn rồi.”

Cổ Na rút khỏi vòng tròn càng ngày càng đông này, tự mình đi làm việc của bản thân.

Mấy hôm sau, nghe tin nhà họ Lý đã đưa Lý Hồng trở về lại.

“Vì Chu Vọng nói cô ta thích thì về, cũng không đến nhà họ Lý, mỗi ngày đều đi làm đều đặn.” Lưu Phân nói.

Cổ Na cười, nếu Chu Vọng có thể tha thứ cho Lý Hồng thì đã không phải là tiểu lưu manh Chu Vọng.

Thời tiết càng lúc càng nóng, ngày hôm nay mọi người cùng tụ tập tại nhà chính nhà họ An để làm bài. Dáng vẻ buồn ngủ của Cổ Hành Lôi cũng kéo theo Cổ Hành Phong, hai người anh ngáp một cái, em ngáp một cái. Trái lại là Cổ Hành Vũ vùi đầu khổ luyện.

Lưu Phân cũng đã đọc không ít sách, nhưng cô ấy không muốn tham gia thi đại học, cô ấy muốn dồn hết tất cả tâm trí vào trên người đứa nhỏ, cho nên chỉ có ba anh em nhà họ Cổ tham gia khổ luyện.

“Anh không xong rồi, Tiểu Na, Hi Hạo, tha cho anh, để anh về ngủ một giấc đi mà.”

Mắt của Cổ Hành Lôi đã sắp díp lại.

Cổ Na bưng ra mấy bát trà bạc hà: “Các anh uống đi, uống hết sẽ tỉnh táo lại.”









trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch