Ngày hôm đó, đội trưởng Lưu đen mặt gọi tất cả thanh niên trí thức trong thôn đến đập nước lớn họp.
Cổ Na cũng muốn đến nghe, cô mang ghế đẩu theo, ngoan ngoãn ngồi cạnh An Hi Hạo, lúc đội phó nhìn cô, cô thẳng thắn nói: “Bây giờ cháu là vợ của thanh niên trí thức.”
An Hi Hạo khẽ cười.
Tâm trạng căng thẳng của La Đan Đan cũng nới lỏng một ít.
Đại đội trưởng Lưu nhìn một đám thanh niên trí thức trước mặt, có chút cảm khái: “Thanh niên trí thức đến thôn chúng tôi lâu nhất cũng tầm mười năm rồi nhỉ? Rất nhiều thanh niên trí thức đều có gia đình, có con ở đây, tôi rất vui khi mọi người trở thành một phần tử trong chúng tôi.”
“Nhưng trong khoảng thời gian này, mấy người có hơi quá đáng, mọi người đọc sách tôi không có ý kiến, đó là chuyện tốt, nhưng mọi người không thể lén vứt bỏ công việc mà đi đọc sách được! Không thể đọc sách trong lúc dạy học!”
La Đan Đan gục đầu xuống.
“Tôi biết mọi người muốn gì, muốn trở về thành phố không sai, nhưng mọi người phải làm tốt việc của mình, hơn nữa ai có thể chắc chắn chuyện này có thật hay không?” Đại đội trưởng Lưu thở dài: “Nếu không có chuyện này, mọi người còn có thể kích động như vậy sao? Tôi thấy mọi người hận không thể ném toàn bộ sách vào trong lửa cho nó cháy sạch không còn một mảnh!”
“Sau này, đến giờ làm việc làm tốt cho tôi! Nếu lại để cho tôi nghe được các người vì đọc sách mà lơ là công việc thì đừng trách tôi trừ công điểm của các người, tan họp!”
Đại đội trưởng Lưu nói xong thì đi, Cổ Na và An Hi Hạo xách ghế của mình về nhà.
“Xem ra lời của đại đội trưởng Lưu vẫn có tác dụng,” Cổ Na nhớ tới mấy thanh niên trí thức mình vừa thấy đã bình tĩnh lại, nói.
“Đúng vậy, tối nay ăn gì thế?”
“Sáng hôm nay Tiểu Thảo có đem đến chút rau dại rất non, chúng ta xào ăn nhé.”
“Được.”
Không bao lâu, người bên phía chuồng bò sửa lại án xử sai, người trong thôn mới biết đó không phải kẻ xấu, là người tốt, người tốt đã bị oan.
Đại đội trưởng Lưu áy náy trong lòng nên mua cho bọn họ một bộ quần áo tốt, sau đó lại mời bọn họ ăn bữa cơm, tinh thần ông Lưu đã tốt hơn, chào tạm biệt với đám người Cổ Na.
“Tôi về xử lý chút chuyện, nói không chừng còn có thể quay lại đây.”
Ông Lưu nói mặc dù ở đây hơi khổ một chút, nhưng trong lòng ông ấy cảm thấy rất bình yên, thậm chí còn có tình cảm với nơi này nữa.
Cổ Na cười chỉ phòng của nhà mình: “Đợi khi ông về thì cứ ở nhà chúng cháu, cháu và anh Hi sẽ luôn chào đón ông.”
Ông Lưu cười đồng ý, Hắc Hoa ngửi ống quần ông ta, cái đuôi quấn thành một vòng tròn.
…
Ông Lưu ăn xong bữa cơm trưa ở nhà Cổ Na thì vội vã rời đi.
Vốn dĩ An Hi Hạo muốn đưa ông ta lên trấn, nhưng ông Lưu lại nói, ông ta đi cùng với những người bạn khác của mình, cho nên ngồi xe bò là thuận tiện nhất.
An Hi Hạo đành phải cùng Cổ Na tiễn ông ta đến chỗ xe bò. Lúc này mọi người mới nhận ra điều mà họ không hề hay biết là An Hi Hạo và đám người ông Lưu đã quen biết nhau từ lâu.
Đại đội trưởng Lưu cũng không hỏi nhiều nhưng trên mặt Lý Hồng đang cùng Chu Vọng đến xem náo nhiệt lại đầy nghi hoặc.
“Sao vậy?”
Chu Vọng khó hiểu nhìn cô ta.
“Em cũng không biết sao nữa, nhưng cứ cảm thấy giống như mình đã biết bọn họ rất quen.” Lý Hồng nhỏ giọng đáp lại.
Chu Vọng cười: “Đừng nghĩ nữa, chúng ta đến trạm xá thôn khám xem sao.”
Mấy hôm nay, Lý Hồng không ăn được gì, hơn nữa còn nôn khan. Thím hai Chu nghĩ là cô ta mang thai nên rất vui, tinh thần cũng tốt lên rất nhiều, còn bảo Chu Vọng đưa Lý Hồng đi khám.
Sau khi tiễn ông Lưu đi, An Hi Hạo quay về, vừa đến trạm xá thôn đã nghe thấy tiếng động ồn ào từ bên trong vọng ra.
Anh vội vàng đẩy cửa đi vào, nhìn thấy Chu Vọng ôm lấy Lý Hồng đang rất kích động, quay về phía y sĩ thôn mà xin lỗi: “Có lẽ là do cô ấy quá thất vọng, không phải là cố ý đâu y sĩ, tôi xin lỗi.”
“Không đâu, chắc chắn là em đã mang thai. Anh Vọng, đưa em đến bệnh viện khám đi, chắc chắn là em đã mang thai rồi.” Lý Hồng ôm lấy Chu Vọng van xin.
Chu Vọng không biết phải làm sao, y sĩ thở dài: “Tâm trạng của cô, tôi có thể hiểu được, thế nhưng thật sự cô chỉ bị cảm, không phải là mang thai. Nếu cô cứ làm ầm ĩ đến trấn trên, khi mẹ chồng cô biết được sẽ càng thêm thất vọng.”
Y sĩ hiểu rõ cách giải quyết những người phụ nữ đã có chồng này.
Quả nhiên, Lý Hồng không còn nói nữa, mặc cho Chu Vọng đưa về nhà.
Lúc đi ngang qua An Hi Hạo, Lý Hồng ngước lên nhìn gương mặt thanh tú của đối phương, không biết là đang nghĩ gì.