Đúng lúc hôm nay Cổ Hành Phong và Cổ Hành Vũ về, Cổ Na nhìn ba anh em họ: “Sau khi kỳ thi đại học khôi phục, cuộc sống sau này có thể sẽ có sự thay đổi, nói không chừng chúng ta có thể đi đến nơi thuộc về mình, có thể tự mình làm ăn, bây giờ quốc gia cần người tài, vậy sau này chắc chắn kỳ thi đại học sẽ luôn diễn ra.”
“Các anh nghĩ kỹ lại xem, sau này chính là thế giới của những người có học vấn, người mù chữ càng ngày càng ít đi, ngày càng có nhiều người ra ngoài, bây giờ mọi người còn chưa phải là công nhân chính thức, chi bằng hãy thử một lần?”
Ba anh em Cổ Hành Phong không nói gì.
Cổ Thành Trung động lòng: “Kết hôn rồi cũng có thể tham gia sao?”
“Có thể, chỉ cần chắc chắn tham gia cuộc thi thì đều có thể tham gia.” An Hi Hạo trả lời.
Bà cụ Cổ có chút do dự: “Chuyện này còn chưa quyết định đâu, lỡ như không có thì sao?”
“Với lại... nếu thằng cả đi học, Tiểu Phân và đứa bé phải làm sao bây giờ? Nghe nói đi ra ngoài rất dễ học thói xấu.” Chương Xuân Hoa là phụ nữ, tất nhiên chọn gia đình.
Mặt Cổ Hành Phong đỏ lên: “Con sẽ không học thói xấu, con có vợ con.”
Tương tự, người có vợ là Cổ Hành Lôi cũng gãi đầu nói: “Văn hóa này của anh xem như thôi đi.”
“Sao lại thôi chứ.” Cổ Na trừng mắt liếc anh ta một cái: “Nếu anh không thi đại học thì có thể xem thử trường trung cấp chuyên nghiệp... có một số trường đào tạo chuyên ngành thợ mộc, anh không thử một chút sao biết được có bằng sẽ tốt hơn không có.”
Tiểu Thảo vội vàng gật đầu: “Đúng, đúng vậy.”
Cô ấy không đi học bao lâu, nhưng cô ấy cảm thấy đám người An Hi Hạo có thể tự mình đến đưa tin, vậy chuyện này chắc chắn rất quan trọng.
Lý Đại Yến và Cổ Thành Nhân liếc nhau, bà cụ Cổ xoa tay: “Cho dù có chuyện này, các cháu đều thi hết, không nói đến chuyện có thi đậu hay không, cứ cho là đậu đi, nhưng học phí và tiền sinh hoạt khi học đại học một năm là bao nhiêu tiền...?”
Lời này vừa nói ra, mọi người trong nhà họ Cổ đều yên lặng.
Lưu Phân sờ lên bụng, cắn răng nói: “Nếu Hành Phong thi đậu, cháu sẽ đến nhà mẹ đẻ mượn toàn bộ tiền học phí, hơn nữa anh ấy là một người đàn ông to lớn như vậy, lúc nghỉ cũng có thể tìm chút việc trong thành phố để làm kiếm thêm tiền.”
Tiểu Thảo cũng bắt lấy tay Cổ Hành Lôi: “Cháu, cháu cũng sẽ về nhà mượn.”
Cổ Hành Vũ chà xát mặt: “Vậy có phải cháu cũng nên đi kiếm vợ không, sau đó chờ vợ đến nhà mẹ đẻ mượn tiền cho cháu...?”
Giọng điệu của anh ta vui vẻ khiến cho mọi người trong nhà họ Cổ còn đang rầu rĩ đều nở nụ cười.
Cổ Na và An Hi Hạo không nói nữa, những việc này chẳng phải là họ không nghĩ đến.
Cuối cùng mọi người cảm thấy hay là cứ thử xem, nhưng vì Cổ Hành Phong và Cổ Hành Vũ cần đi lên thị trấn, Cổ Hành Lôi lại phải bắt đầu làm việc, cho nên suốt đêm, Cổ Na và An Hi Hạo đưa ra vài đề thi và câu hỏi, sau đó chia cho bọn họ, khi đám người Cổ Hành Phong được nghỉ về nhà, mọi người sẽ tụ lại một chỗ giải đề, sau đó làm lại.
Nơi mọi người tụ lại là ở nhà của Cổ Na.
Nhìn hai mắt thâm quầng của Cổ Na và An Hi Hạo, một người bị đám phụ nữ làm đồng chê cười, một người bị y sĩ trong trạm xá trêu chọc.
“Người trẻ tuổi mà... phải biết kiềm chế.”
An Hi Hạo bị loại ánh mắt kia của mấy người trong trạm xá thôn nhìn đến nửa ngày.
Hôm nay đội phó chạy đến tìm đội trưởng.
“Mấy hôm nay hình như thanh niên trí thức trong thôn có hơi là lạ.”
Đội trưởng Lưu lấy thuốc lá sợi: “Lạ thế nào? Đánh nhau hay là cãi nhau? Hay là lười biếng?”
Trong thôn, trừ thanh niên trí thức ở bên ngoài, còn có thanh niên trí thức kết hôn với người trong thôn.
“Không phải.” Đội phó cau mày: “Bọn họ đọc sách, thảo luận đề.”
Đội trưởng Lưu sửng sốt, nhớ tới lời nói của Lưu Phân khi về nhà, ông không để ý nói: “Quan tâm bọn chúng làm gì, chỉ cần không gây rối là được rồi.”
Thanh niên trí thức vốn không phải là người ở đây, nhưng nếu vì trở về thành phố mà bỏ vợ lại, thì không có đâu.
Mặc dù ông ta chỉ là một đội trưởng trong thôn, nhưng ông ta có cách để mấy người đó trở về tiếp tục làm nông dân.
An Hi Hạo chỉ tiết lộ cho Trần Sơn biết, có thể lúc Trần Sơn đọc sách, những người khác thấy lạ, anh ta nói mấy câu, kết quả thanh niên trí thức Dương trẻ tuổi và mấy thanh niên trí thức khác trong thôn đều cầm sách, người khác hỏi anh ta lại nói một chút, cho nên thanh niên trí thức trong thôn mới có thể học tập nhiệt tình như vậy.
Ngay cả đám người La Đan Đan dạy học ở trường khi lên lớp cũng tranh thủ thời gian đọc sách của mình, kết quả bị phụ huynh lén đến xem nhìn thấy, cho rằng bọn họ để tụi trẻ tự đọc sách, còn bọn họ thì lo đọc sách của mình.