Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 136: Gửi quà

Chương 136: Gửi quà

Cổ Na len lén liếc nhìn Cổ Thành Lễ, thì thầm với Chương Xuân Hoa: “Có phải ly hôn với thím nhà họ Vương ấy rồi không?”

“Không phải đâu, nếu ly hôn sao nhà họ Vương lại không làm ầm lên chứ?”

Cổ Thành Lễ thăng chức, hai cô gái nhà họ Vương khác còn chưa gả đi, bây giờ còn phải trông cậy vào Cổ Thành Lễ đấy, sao có thể để họ ly hôn được?

Chương Xuân Hoa cảm thấy đây không phải lý do.

Cổ Na không hề giấu người nhà họ Cổ việc ông An qua đời, bà cụ Cổ thở dài: “Con dâu cả, con nói trước với mọi người một tiếng, đừng ép Hi Hạo uống rượu cứ để cháu nó từ từ đi! Đừng lộ liễu quá coi chừng Hi Hạo cảm thấy không được tự nhiên.”

Chương Xuân Hoa gật đầu liên tục.

Lưu Phân cầm cái áo nhỏ mà cô ấy đã đan xong cho cô xem: “Thế nào?”

“Đẹp đó, chị đan mấy cái?”

Cổ Na sờ thử rồi hỏi.

“Vừa làm xong một bộ, mấy bộ quần áo này nhìn thì nhỏ vậy thôi chứ làm cực lắm đấy.”

Lưu Phân xếp lại cẩn thận, trên mặt có nét cười dịu dàng, Cổ Hành Phong vào phòng lấy đồ, sau khi nhìn thấy cũng cười: “Một bộ là được rồi, con nít lớn nhanh, em làm nhiều cũng không mặc được đâu.”

Cổ Na cười ha ha: “Anh cả, lỡ đâu có đứa thứ hai, thứ ba thì có thể mặc được rồi.”

Mặt Lưu Phân đỏ lên, đuổi Cổ Hành Phong ra ngoài.

Ngày mùng 8, Cổ Thành Nghĩa gửi về hai thùng đồ, một thùng cho bà cụ Cổ và mọi người, một thùng thì cho Cổ Na và An Hi Hạo, sau khi về nhà, Cổ Na mở thùng ra.

“Bác tư ở quân đội mà có được nhiều sách vậy à?”

Bên trong có mười quyển sách, mới nhìn thì thấy có chút cũ nhưng An Hi Hạo cầm lên mở ra, đều là những quyển sách rất có ý nghĩa và đáng đọc.

“Chắc là lúc bác cả viết thư nhân tiện nói em thích đọc sách, cho nên bác tư mới tìm một ít gửi về.” An Hi Hạo đoán.

Cổ Na hạnh phúc sờ lên quyển sách, ngoại trừ mấy quyển sách này ra thì còn có chút đồ ăn, trong đó có một túi thịt bò khô, là loại sấy tự nhiên có một chút vị muối.

“Cái này ngon lắm, ăn chống đói, ngâm nước hầm canh thì ấm cả người.”

An Hi Hạo cầm thịt bò khô.

Sau khi Cổ Na suy nghĩ một lúc bèn thương lượng với An Hi Hạo, họ cũng nên gửi một ít đồ gì đó đến cho Cổ Thành Nghĩa, trước tết, trong túi đồ mà nhà họ An gửi tới có không ít thức ăn trong thành phố, chia cho nhà bà cụ Cổ một ít, cũng chưa ăn nhiều, đúng lúc có thể gửi qua cho Cổ Thành Nghĩa nếm thử.

“Cuộc sống trong quân đội cũng không dễ dàng gì, để cho bác tư vui vẻ một chút.”

“Được”

Nửa tháng sau.

Quân đội nào đó vừa huấn luyện xong, một người đàn ông trẻ tuổi đen gầy cầm một túi đồ đi vào ký túc xá.

“Ôi chao, tiểu đội trưởng, người nhà cậu gửi cho cậu nhiều đồ vậy à?”

Trong ký túc xá có một người đàn ông vừa tắm xong đi ra, nhìn thấy túi đồ trong tay Cổ Thành Nghĩa hâm mộ nói.

“Đúng vậy.” Sau khi Cổ Thành Nghĩa buông túi đồ xuống mới phát hiện còn một món đồ cháu gái gửi đến mà mình chưa xem, anh ta vừa mở ra thì mọi người vây lại.

“Ôi, sữa mạch nha ư? Cái này cũng không tệ, còn có đường phèn và táo đỏ, tiểu đội trưởng, cho tôi một ít đi!”

Bị mọi người vây quanh, Cổ Thành Nghĩa hết chỗ chạy, lúc này có lấy dáng vẻ tiểu đội trưởng ra cũng không được.

Sau khi Cổ Na nấu một nồi nước ấm, cũng không đợi ở bếp mà đi vào nhà chính cầm quyển sách trên bàn lên xem, khi An Hi Hạo về trong tay có cầm một lá thư, trên mặt anh hiện vẻ kích động: “Tiểu Na, người trong nhà gửi thư tới nói bên trên đang cân nhắc việc khôi phục lại kỳ thi đại học, năm nay có thể bắt đầu!”

Cổ Na đã biết trước năm nay sẽ khôi phục nhưng cô cũng rất vui, dù sao kỳ thi đại học khôi phục cũng có nghĩa là cô và An Hi Hạo có thể ra ngoài xem thế giới rộng lớn hơn.

“Anh luôn có linh cảm sẽ khôi phục nhưng không ngờ lại nhanh đến thế, vẫn là trực giác của em chính xác.” An Hi Hạo đưa thư cho Cổ Na xem.

Cổ Na vừa xem vừa gật đầu: “Phụ nữ mà, trực giác mạnh hơn so với đàn ông các anh, đúng rồi, nếu như sự việc đã thay đổi, bây giờ em vẫn còn cơ hội bắt ba người anh đi học.”

An Hi Hạo ngồi xuống, ngón tay thon dài gõ nhẹ trên mặt bàn: “Thanh niên trí thức bên kia anh cũng sẽ nói vài câu, nhưng năm nay dù kỳ thi đại học có khôi phục, cũng phải đợi đến năm sau mới có thể thi.”

Cổ Na bỏ thư xuống, nắm lấy tay An Hi Hạo, nhìn vào mắt anh: “Tin trực giác của em một lần nữa đi, mùa đông năm nay sẽ thi đại học.”

Mùa đông thi đại học? An Hi Hạo nắm chặt tay Cổ Na.

Trước tiên, Cổ Na và An Hi Hạo đi một chuyến đến nhà họ Cổ để nói chuyện này.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch