Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 135: Giải thích

Chương 135: Giải thích

Cổ Na mỉm cười kéo tay cô ta xuống: “Tôi tin cô, cô nhìn vào mắt tôi đi, tôi sẽ tin cô.”

Bây giờ Lý Hồng chỉ đành nghe theo lời đối phương, quả thật là cô ta suy tính sâu xa hơn người ta nhưng thể lực lại không tốt bằng Cổ Na, nếu chọc phải Cổ Na, cô chỉ cần tát một cái thôi đã đủ khiến mặt cô ta sưng hết mấy ngày.

Lúc thím Chu ra ngoài đi nhà xí thì thấy Lý Hồng đang đứng trước nhà kho thôn, không biết đang nghĩ gì: “Cháu đứng đó làm gì vậy?”

Lý Hồng cũng đang hoang mang: “Cháu cũng quên mất mình muốn làm gì rồi.”

“Không phải cháu chỉ sang trả cái mẹt cho bác à? Trời sắp có tuyết rồi, mau về đi.”

Lý Hồng vội vàng gật đầu: “Đúng thế, cháu phải về nhà.”

Nhưng hình như cô ta đã quên mất chuyện gì đó?

Về đến nhà Cổ Na lau mồ hôi lạnh túa ra trên mặt, sau đó nằm sấp trên mặt bàn, nhắm mắt nghỉ ngơi, Hắc Hoa chui ra từ ổ chó chạy đến cọ cọ vào bắp chân cô.

Đợi đến khi An Hi Hạo về, Cổ Na đã đưa xương sườn cho nhà họ Cổ về rồi.

“Nói đi.” Cổ Na dọn cơm rồi bảo anh giải thích.

Cô cũng không đủ kiên nhẫn đợi ăn cơm xong mới hỏi.

An Hi Hạo duỗi tay nắm chặt lấy cô: “Ông Lưu là thầy của anh, lúc cha anh còn trẻ từng được ông ấy giúp một việc lớn cho nên hai nhà rất thân với nhau, sau khi ông ấy bị đưa ra bên đó, con trai không nhận ông ấy, còn vợ ông ấy sau khi nghe tin ông ấy bị bắt thì lên cơn đau tim rồi qua đời.”

“Cha anh không yên tâm về ông ấy, vừa hay anh xuống nông thôn, nên tìm cách để anh thay vị trí của người thanh niên tri thức vốn dĩ phải tới đây, mục đích chỉ là vì sau khi anh tới đây thì có thể chăm lo cho ông Lưu phần nào.”

“Nhưng lúc anh lén lút đến tìm ông Lưu, ông ấy lại không thừa nhận có quen biết với anh, còn nói nếu có gặp ông ấy trong thôn cũng đừng nói chuyện với ông ấy, nếu không ông ấy sẽ đoạn tuyệt quan hệ với cả nhà họ An, anh biết ông ấy có ý tốt nên vẫn luôn cố gắng dằn lòng xuống.”

Cổ Na nắm chặt tay An Hi Hạo: “Anh đến trạm xá làm việc cũng vì ông ấy?”

“Đúng thế, tuổi tác ông ấy đã cao, sau khi về nông thôn lại phải chịu khổ, sức khỏe kém hơn trước rất nhiều, chỉ khi anh vào làm trong trạm xá mới có thể đường đường chính chính giúp đỡ họ, người ngoài coi họ là kẻ xấu nhưng kẻ xấu cũng là người, hơn nữa bao nhiêu năm nay ông ấy không hề làm gì cả, anh chữa trị cho họ cũng không phải điều gì đáng bị chê trách.”

“Xin lỗi em.”

Cuối cùng An Hi Hạo chân thành nói với Cổ Na.

Cổ Na hừ hừ mấy tiếng nói: “Nể tình anh khiến em cảm động thế này, tạm tha cho anh đấy.”

An Hi Hạo mỉm cười sờ lên mái tóc dài ngang eo của Cổ Na.

Nhờ có An Hi Hạo chữa trị, bạn của ông Lưu chẳng bao lâu sau cũng khỏe lại, Cổ Na nhìn đồ ông Lưu mặc trên người cũng đoán được cuộc sống ở bên chuồng bò cũng không tốt đẹp gì, điều này cũng dễ hiểu thôi, bây giờ đang là mùa đông, ai rảnh mà góp đồ cho người bên chuồng bò chứ, vậy nên Cổ Na gỡ sợi bông trên hai cái giường, cô với An Hi Hạo chia chúng thành mấy phần sau đó dùng vải rách vá lại rồi đưa qua bên chuồng bò.

Lúc sắp đến tết, Cổ Na còn cố ý để An Hi Hạo mang hai con thỏ ướp muối qua bên đó, coi như là quà mừng năm mới.

Nhưng ngay lúc hai người họ sắp cùng nhau đón cái tết đầu tiên, nhà họ An gửi đến một bức thư, cũng chính bức thư đó khiến mắt An Hi Hạo đỏ ửng.

Ông nội An qua đời rồi.

Cổ Na chỉ im lặng nhìn An Hi Hạo chứ không hỏi gì cả, cô cầm tiền đến nhà người thích uống rượu trong thôn mua ít rượu về, sau đó uống với An Hi Hạo đến tận khuya, cuối cùng hai người họ ôm nhau chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm mùng một tết, hai người họ ngủ đến tận trưa mới dậy.

“Đỡ hơn chút nào không?”

Cổ Na không hề nói bất cứ câu an ủi nào.

An Hi Hạo gật đầu: “Đỡ hơn nhiều rồi.”

Cổ Na mỉm cười xuống bếp nấu cơm trưa.

An Hi Hạo đứng dậy mở ngăn tủ lấy một quyển sách từ bên trong ra, đây là sách mà ông nội An gửi cho anh.

Lúc ăn cơm tối Cổ Na còn cố ý lấy nến và tiền giấy: “Chúng ta mời ông nội đến ăn tết với chúng ta đi, đừng nói em mê tín đấy.”

An Hi Hạo nhìn Cổ Na một lát rồi nhận lấy: “Chắc anh phải tích góp phúc đức mười tám đời nên kiếp này mới lấy được em.”

Cổ Na che mặt: “Đương nhiên, em không phải người bình thường đâu.”

Vào ngày mùng 2, An Hi Hạo và Cổ Na cầm quà mừng năm mới đến chúc tết nhà họ Cổ, điều khiến Cổ Na giật mình là Chương Xuân Hoa nói đêm giao thừa chỉ có một mình Cổ Thành Lễ về ăn tết, hơn nữa năm nay không giống mọi năm, ở một ngày rồi đi mà đến bây giờ bác ấy vẫn còn ở nhà.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch