“Trên đời này không có thuốc hối hận.” An Hi Hạo đặt sách mà y sĩ đưa cho lên bàn: “Lúc đầu khi làm ra việc này, cô ta nên biết trước hậu quả là gì.”
“Dù tốt dù xấu cũng phải chịu.”
Cổ Na gật đầu: “Đúng vậy.”
Vào một đêm của nửa tháng sau, tuyết bắt đầu rơi.
“Năm nay tuyết rơi sớm hơn năm ngoái.” Cổ Na và An Hi Hạo đắp người tuyết trong sân, Hắc Hoa đã cao ngang bắp chân của Cổ Na, đứng trước cửa nhà sủa ầm ĩ.
Cổ Na trừng mắt nhìn nó: “Đừng nghĩ tới chuyện bước ra đây, ngoan ngoãn nằm trong nhà đi.”
Hắc Hoa rất thích lăn lộn trên tuyết mà nó lại có bộ lông khá dày, dính ướt rồi thì khó lau khô, nếu cứ để như vậy rất dễ mắc các bệnh ngoài da cho nên Cổ Na không cho nó ra ngoài, Hắc Hoa là một chú cún ngoan nên nó chỉ đành sốt sắng nhìn ra ngoài.
“Lát nữa em đưa canh xương đã hầm nhừ cho bà ngoại đi.” An Hi Hạo cắm củ cà rốt lên mặt người tuyết làm mũi cho nó.
“Chúng ta cùng đi nhé, qua đó ngồi chút rồi về.” Cổ Na không muốn để An Hi Hạo ở nhà một mình.
“Được.” An Hi Hạo cũng tính đi chung với cô, Cổ Na ngắm người tuyết một lúc mới đi múc ít canh rong biển hầm xương, đóng gói cẩn thận, nhưng sau khi đắn đo suy nghĩ, cô múc thêm mấy miếng xương sườn nữa rồi mới đậy vung lại.
“Anh lên trên lấy bộ đồ.” An Hi Hạo đưa Hắc Hoa vào nhà bếp, làm cho nó cái ổ mới xong rồi nói.
“Đi đi, em đợi anh.”
Cổ Na cất số xương còn lại vào trong chạn bát sau đó đi khóa cửa nhà chính, nhưng khi vừa chạm tay vào chốt cửa cô lại nghe thấy có tiếng gõ cửa.
Ai lại đến nhà vào ngày có tuyết rơi thế này?
Cổ Na cất giọng hỏi: “Ai vậy?”
Không có tiếng trả lời nhưng lực gõ cửa ngày càng mạnh.
Cổ Na chau mày, mở cửa nhà: “Ông là?”
Có một ông lão mặc một chiếc áo mỏng manh đứng ngoài cửa, ông ta lạnh đến mức run lẩy bẩy, mũi đỏ bừng, mặt tai và tay cũng đỏ bất thường, nhìn qua đã đoán được là do lạnh mà ra.
“Tôi, tìm, An.”
Ông ta dùng giọng nói khàn khàn thốt lên từng chữ một, Cổ Na liếc nhìn chân ông ta, phía trên có đeo một đồ làm bằng sắt, không lớn nhưng vì quanh năm cạ vào mắt cá chân nên chỗ đó bị ma sát tạo thành vết chai: “Mau vào đi.”
Đây là người chuồng bò ở phía tây thôn.
[牛棚: Trong thời kỳ văn hóa cải cách, chuồng bò còn chỉ nơi giam cầm do các đơn vị cơ quan, đoàn thể, trường học, công xưởng, thôn trấn tự thiết lập, bắt đầu từ năm 1966. Sinh hoạt ở đây vô cùng kém, rất tổn hại đến sức khỏe. Thật ra người bị giam ở đây có người tốt, cũng có người xấu. Theo baidu.]
Ông ta vội vàng lắc đầu, người tựa lên cửa chính, gấp gáp khoa chân múa tay: “Cứu người!”
“Anh Hi!”
“Tới đây!”
An Hi Hạo đứng trên lầu thấy hai người họ nói chuyện với nhau thì quay vào phòng lấy hòm thuốc rồi mới xuống dưới: “Ông Lưu, bây giờ chúng ta đi luôn.”
Cổ Na đóng cửa nhà, cầm nón lên đi theo sau hai người.
“Cô, quay về đi.”
Ông Lưu đột ngột dừng lại nói với Cổ Na.
“Ông ấy sợ bị người khác nhìn thấy, em về trước đi, anh qua đó xem thử rồi sẽ về.” An Hi Hạo liếc nhìn ông Lưu đứng đằng sau rồi lại gần Cổ Na, đưa tay lấy cái nón trong tay cô rồi giúp cô đội nó lên: “Trở về đi.”
Cổ Na mím môi, bây giờ còn không nhận ra hai người quen biết với nhau thì cô quả là một đứa ngốc.
An Hi Hạo sờ lên mặt cô: “Lát nữa về anh sẽ nói rõ với em, đi thôi ông Lưu.”
Cổ Na đứng yên tại chỗ, đưa mắt nhìn hai bóng lưng dần đi xa, cô hiểu An Hi Hạo không nói với cô anh quen biết với người của chuồng bò là vì muốn tốt cho cô, nhưng trong lòng cô vẫn hơi không vui, chắc hẳn là do sự khác biệt giữa nam và nữ!
Kẽo kẹt!
Cổ Na bỗng chốc bừng tỉnh, cô nhìn về phía nhà kho trong thôn, nơi phát ra tiếng động nhưng lại không phát hiện điều gì.
Từ bên phía đập nước có thể đi qua nơi Cổ Na đang sống, bên này ít người nên cho dù người của chuồng bò qua đây cũng sẽ không bị nhiều người phát hiện.
Lý Hồng nín thở dựa sát vào tường, cố gắng thu mình lại, cô ta sợ bị người khác phát hiện.
Cô ta chỉ qua đây trả ít đồ cho thím Chu, thật không ngờ sẽ tình cờ thấy Cổ Na và An Hi Hạo gặp gỡ người của chuồng bò, đây chính là phần tử xấu đấy, đám người Cổ Na đứng cùng chỗ với người xấu!
Không cần biết bọn họ muốn làm gì, chỉ cần đứng cùng nhau thì họ chính là người xấu, Lý Hồng kích động đến mức hô hấp cũng khó khăn.
“Nghĩ gì mà kích động thế?”
Lý Hồng không chút suy nghĩ trả lời: “Tôi muốn đi tìm đội trưởng, sau đó đến chuồng bò bắt hết nhóm người Cổ Na!”
Nói xong cô ta lại lập tức lấy tay che miệng, từ từ quay người lại.