Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 133: Suy đoán

Chương 133: Suy đoán

Sau khi ra khỏi cửa tiệm, Lưu Phân vẫn chưa bình tĩnh lại được: “Trời ơi, nhà họ Liêu thật là...”

“Mỗi người đều có số mệnh của riêng mình.” Cổ Na đưa tay sờ bụng bầu đã lộ rõ của Lưu Phân.

Lưu Phân nở nụ cười: “Phải.”

Cô ấy cảm thấy vô cùng may mắn vì năm xưa mình không lấy Liêu Ái Quốc.

Đợi về đến nhà, Cổ Na nấu phần thịt béo thành tóp mỡ, bỏ thêm chút muối. Sau đó cô nấu canh, bỏ rau xanh vào là vừa ăn. Về phần thịt nạc thì cô xào lên, xương ống thì hầm canh.

An Hi Hạo vừa vào cửa nhà đã ngửi mùi đồ ăn thơm phức, anh mỉm cười, vừa vào nhà vừa vẫy tay với Hắc Hoa đang đến chào đón mình: “Đồ ăn tối nay rất phong phú đó.”

Một đĩa cọng hoa tỏi xào thịt, một đĩa trứng chiên, một đĩa tóp mỡ xào với dưa muối, ngoài ra còn tô canh rau xanh lớn và hai bát cơm đầy ắp.

“Đương nhiên rồi, hôm nay là sinh nhật anh mà.”

Cổ Na lau tay sạch sẽ và ngồi xuống cạnh An Hi Hạo, cô vươn tay ôm eo anh: “Anh Hi lại lớn thêm một tuổi rồi.”

An Hi Hạo ôm chặt cô: “Không phải lớn thêm, mà là già đi một tuổi.”

“Đâu có, anh còn trẻ vậy mà.” Cổ Na phủ nhận.

An Hi Hạo cúi đầu hôn lên mặt Cổ Na: “Vất vả cho em.”

“Đáng giá mà anh.”

Cổ Na không hiền lành phủ nhận sự vất vả của mình đâu.

Hai người hạnh phúc cơm nước xong xuôi, An Hi Hạo rửa bát đũa, sau đó anh và cô dẫn Hắc Hoa ra ngoài tản bộ nửa tiếng, đây là hoạt động hằng ngày của họ.

Buổi tối có không ít người nhà nông ra ngoài tản bộ, tuy nhiên họ không ra ngoài đi dạo trên đường lớn mà chỉ đi quanh nhà này nhà kia, đến nhà này một chút, qua nhà kia giây lát. Nếu thấy nhà ai nhiều người, họ còn ngồi xuống nghe mọi người tán dóc, mãi đến khi con cháu trong nhà gọi, họ mới lưu luyến trở về.

Lúc này thôn còn chưa phát điện, càng đừng nhắc đến TV. Mọi người cũng không có thú vui gì, đánh bài là chuyện chỉ mấy phần tử hư hỏng mới làm.

Thấy tiết trời ngày càng lạnh, mỗi khi rảnh rỗi, Cổ Na tiễn An Hi Hạo đi làm rồi ôm sợi len về nhà họ Cổ, sau đó cô ngồi bên đống lửa với bà cụ, đan áo len chung với nhóm phụ nữ trong nhà.

Lưu Phân và Chương Xuân Hoa đan cho đứa nhỏ, Tiểu Thảo đan cho Cổ Hành Lôi, Lý Đại Yến lại đan cho hai ông bà già lớn tuổi. Phụ nữ túm tụm với nhau, khó tránh khỏi nhiều chuyện bà tám.

“Liêu Ái Quốc đã về, nghe nói hình như làm ăn gì đó phát đạt lắm, ăn mặc cực kỳ đỏm dáng, không rõ là đang làm gì.”

“Liệu có phải đầu cơ trục lợi không?”

Lý Đại Yến nhỏ giọng đoán.

“Không thể nào, nếu dám làm chuyện đó, anh ta có thể vẻ vang quay về sao?”

Cổ Na lắc đầu.

“Liêu Ái Quốc biết Chu Chi Hoa bị đuổi đi mà không tỏ vẻ gì hết ư?” Lưu Phân không nhịn được hỏi.

Bàn tay đang đan áo len của Chương Xuân Hoa bỗng dừng lại, ngừng một lát bà ấy mới hỏi: “Giờ Chu Chi Hoa đã là của người khác rồi, cậu ta còn quản cô ta làm gì, chỉ có điều chuyện này nhà họ Chu giấu diếm cũng kỹ đấy, nếu không nghe người bên thôn nhà họ Liêu nói thì chúng ta còn chưa biết việc này đâu.”

Nhất thời Lưu Phân cũng không biết cảm xúc của mình đối với Chu Chi Hoa là thế nào nữa.

Có lẽ cô ta đáng thương nhưng cũng đáng hận.

Cổ Na cười rút mấy sợi len: “Quan tâm đến anh ta làm gì, chúng ta cứ sống cuộc sống của mình là được rồi, chỉ có điều cháu lại thấy Chu Chi Hoa sẽ không dễ dàng bỏ qua cho Liêu Ái Quốc như vậy đâu.”

“Đúng thế, đừng nói là Chu Chi Hoa, chỉ riêng mỗi người trong nhà họ Chu cũng sẽ không buông tha cho Liêu Ái Quốc, nếu họ nghe được tin Liêu Ái Quốc phát đạt thì nói không chừng còn đến đó gây rối, thu về ít lợi lộc gì đấy.” Lý Đại Yến vô cùng tán thành với cách nghĩ của Cổ Na.

Mà trên thực tế, thím Chu thực sự từng cùng mấy đứa con trai đến nhà họ Liêu gây sự.

“Nghe nói mấy đứa nhà họ Chu đánh Liêu Ái Quốc một trận, còn đánh ra được năm mươi đồng, bảo là tiền đoạn tuyệt quan hệ với mẹ con Chu Chi Hoa.”

“Không biết số tiền đó có đến tay Chu Chi Hoa không nữa.”

Lúc Cổ Na ra ngoài hái rau thì nghe thấy bà thím ở cạnh ruộng rau đang nói chuyện có liên quan đến nhà họ Chu và nhà họ Liêu, cô tò mò nên nán lại nghe một hồi, đến tối lại kể cho An Hi Hạo nghe: “Nếu cho Chu Chi Hoa thêm một cơ hội nữa, cô ta chắc chắn sẽ không dại mà tìm đến Liêu Ái Quốc, nhưng em lại nghĩ nếu cô ta không chen vào giữa chị dâu tiểu Phân và Liêu Ái Quốc vậy chẳng phải không lâu sau đó chị dâu tiểu Phân sẽ gặp họa sao?”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch