Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 141: Kiếm tiền

Chương 141: Kiếm tiền

“Môn toán thì cháu nắm chắc, những môn khác thì cháu không biết.” Cổ Hành Vũ cũng cắn một miếng lớn bánh bao.

Sáng mai bọn họ mới trở lại nhà máy.

Cổ Na lại cắn một miếng giống như anh ta. Hai người giống như đang thi đấu với nhau, hai đến ba lần đã ăn sạch một chiếc bánh bao lớn.

Vừa lúc Cổ Na muốn lấy cái thứ hai, An Hi Hạo đã giữ tay cô lại: “Em không muốn ăn đồ ăn nữa hả? Chờ lát nữa em uống nước vào sẽ rất no bụng đấy.”

Lúc này Cổ Na mới thu tay lại.

Trong khi những người khác đang đỏ mắt chờ mong giấy báo thì Cổ Na và An Hi Hạo lại cùng nhau trải qua cuộc sống hôn nhân nhỏ bé của bản thân. Năm ngoái cô đan cho An Hi Hạo một chiếc áo len, năm nay Cổ Na lại đan cho anh một chiếc khăn len.



Hiện giờ hầu hết sợi dùng cho khăn quàng cổ và sợi dùng đan áo len khá giống nhau nên cũng không thể làm ra quá nhiều hoa văn được, Cổ Na lựa chọn sợi màu xanh đậm nhỏ, dùng cách đan hàng đôi làm ra, vì để An Hi Hạo cảm nhận được là mình mang đến ấm áp cho anh, Cổ Na còn rất tự luyến nghĩ cách đan được chữ “Na” lên khăn quàng cổ.

Lúc An Hi Hạo nhận được thì cực kỳ kinh ngạc: “Cái này thật sự mới lạ.”

Mới lạ = kiếm tiền! (新奇 = 赚钱)

Hai mắt Cổ Na sáng lên, nếu như làm khăn quàng cổ kiểu này đi bán thì nhất định có thể kiếm được ít tiền lời, ít nhất thì làm ra được chữ như thế này cũng rất khó, đừng nói gì đến việc làm ra tên.

Vậy nên Cổ Na tìm Lưu Phân bàn chuyện này, sau khi Lưu Phân nhìn thấy khăn quàng cổ của An Hi Hạo thì yêu thích không rời tay: “Tốt thì tốt, nhưng mà trong thôn không ai mua cái này cả.”

“Trong thôn không ai mua nhưng mà trên huyện thành nhất định có người mua.” Cổ Na vô cùng phấn khởi: “Hơn nữa hiện giờ rất nhiều tên của trẻ con đều dễ đoán, Ái Quốc, Ái Quân, Ái Dân gì đó, chúng ta có thể đan thử một ít khăn quàng cổ nhỏ đi bán thử, đợi khi có được chút tiếng tăm thì chúng ta sẽ nhận đặt hàng, vậy thì có thể kiếm được học phí rồi.”

Lưu Phân nghe vậy thì hơi động lòng, mặc dù không biết trong nhà có mấy người có thể thi đậu, nhưng mà chuẩn bị tiền này thì nhất định sẽ không tệ: “Nhưng mà ở chợ có cho chúng ta bán không?”

Lúc này Cổ Na mới nhớ đến ở chợ đa số là cửa hàng nhà nước, An Hi Hạo nghe vậy thì cười nói: “Chúng ta có thể không ra mặt, mời người khác bán giúp chúng ta là được.”

Cổ Na vỗ tay một cái: “Đúng vậy, chúng ta có thể đến cửa hàng ở huyện thành tìm người bán giúp chúng ta, cho ít tiền sẽ đồng ý thôi.”

Dù có là bao nhiêu tiền thì cũng đều là một phần thu nhập, hơn nữa không ít nhân viên trong cửa hàng và hợp tác xã mua bán gì đó đều lén lút bán đồ giúp người nhà hoặc bạn bè.

Sau khi hạ quyết tâm, Cổ Na, Lưu Phân và Lý Tiểu Mai tham gia tổ nhỏ đan khăn quàng cổ, An Hi Hạo và Cổ Hành Lôi phụ trách mua sợi len và lên huyện thành tìm người “hợp tác”, chuyện này Cổ Na giao cho An Hi Hạo thì chắc chắn yên tâm.

Còn mấy cô ấy chỉ cần phụ trách đan len thôi.

Đừng thấy chỉ là khăn quàng cổ nhỏ, muốn đan khăn này thật sự không dễ dàng, đặc biệt là đan chữ, vì để những người khác quen tay, Cổ Na để các cô ấy đan một chữ ví dụ như Ái Quốc, sau đó cô lại làm phần sau.

“Em thật ngốc, chúng ta có thể đan chữ tôi yêu tổ quốc hoặc tôi yêu chủ tịch gì đó mà.”

Cái này có thể bán chạy hơn là tên.

“Như vậy cũng không tệ, chúng ta có thể đan một dòng chữ như nhau.”

Lý Tiểu Mai cười nói.

Vậy nên khăn quàng cổ tên ban đầu đổi thành khăn quàng cổ yêu nước.

Bà cụ Cổ cũng để mặc mấy cô lăn lộn, có đôi khi còn giúp thắt dây, mà lúc An Hi Hạo cầm mười mấy chiếc khăn vừa ra lò của các cô đến huyện thành thì ai nấy đều căng thẳng chờ đợi, ngay cả tâm trạng đan khăn cũng không có.

Mặc dù Cổ Na cũng căng thẳng nhưng mà vẫn ổn hơn các cô ấy, lúc này vẫn động viên: “Khăn quàng cổ của chúng ta mới lạ như vậy, nhất định sẽ thành công thôi.”

“Lỡ như không có ai bán giúp chúng ta thì sao?”

Lý Tiểu Mai căng thẳng đến mức xoa xoa tay, Tiểu Thảo cũng căng thẳng theo, cô ấy không biết nhiều chữ lắm, hơn nữa cũng không biết đan khăn quàng cổ nên không tham gia, nhưng mà cũng căng thẳng thay cho mọi người.

“Sẽ có thôi, đây là cơ hội kiếm tiền mà.” Cổ Na chắc chắn nói.

Mọi người lại rơi vào căng thẳng.

Chạng vạng tối lúc An Hi Hạo quay về nhà họ Cổ thì nhóm người Cổ Na lập tức lao đến, sau khi không thấy tay anh cầm khăn quàng cổ thì Cổ Na cười lớn: “Bán hết rồi sao?”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch